Giới thiệu chung về Blog

Featured

viết lại cái bài giới thiệu về từng thành viên trong WordPress =]] cái bài cũ dán đầu trang sến súa vl ra =.= giờ đọc lại thấy kì kì :v hồi đó tui sến dữ vậy sao chài…


Vào đề chính đây. ^~^

Blog này được tạo từ rất lâu, nhưng chính thức được trang trí và post bài thì là ngày 4/4/2012 – đây được xem là sinh nhật/kỷ niệm của Blog [dù con chủ nhà éo năm nào nhớ]

Blog lúc đầu được tạo bởi Tiểu Diêu. Thực ra chỉ tạo cho vui rồi để đó, từ đó đến nay rất ít khi lên wordpress vì bận chuyện đi làm, mà tui thấy hồ hết là do ẻm lười với mê cày game hơn =]]]

Bút danh:  Tiểu Diêu

Sinh nhật: 12.03

Sở thích: thích ăn chua, mê manga, ghiền Đam mỹ.😉

Việc chính: trans manga, edit/beta đam mỹ


Còn đây là con xin cái nick + pass của Blog này, xong chui vô ở ké sau đó trang trí và tạo nên cái mớ tài sản hiện tại là Đông Phương Bạch Vân aka Tiểu Vân

Bút danh: Tiểu Vân

Tên chính: Đông Phương Bạch Vân

Sinh nhật: 13.01

Email: hinatalove.hyuga@gmail.com

Sở thích: đọc đam mỹ, yaoi, s-a, sưu tầm tiểu thuyết…

Việc chính: edit/beta đam mỹ/manga, sub anime…[Tiểu Vân toàn năng]


Cái con post bài và chat, trả lời bình luận với mọi người là con Tiểu Vân á nha =]]

Để liên lạc với tụi mình thì mọi người cứ bình luận ở bất cứ đâu trong blog hoặc qua 2 chỗ khác là Facebook Phiêu Lãng Thành hoặc gmail là: tinhphieulangtu@gmail.com

Nếu 1 ngày nào đó Blog bị đánh sập thì mọi người có thể qua blogspot tìm bọn mình, mỗi tháng mình đều down data của WordPress về, nếu sập thì sẽ up sang Blogspot ngay, tạm thời bên đó chưa có gì đâu, trữ cho vui =]] và không hy vọng có ngày phải dùng tới nó… : Blogspot Phiêu Lãng Thành

tất cả mọi thứ tui đều để trên thanh menu, cần tìm gì mọi người cứ nhìn trên đó mà kím. Blog này đi chuyên về 1 mảng là đam mỹ. còn 1 mảng riêng của con Vân là doujinshi về Tony Stark thì nó lên cơn nó sẽ oanh tạc 1 chập =]]]

Blog có sự giúp đỡ của rất nhiều bạn bè thân thương. Hiện tại vẫn còn sót lại 2 tình yêu là Seira J. Loyard trong phần beta đam mỹ, Phong 疯 trong phần dịch doujinshi❤


Blog lập ra chì để chia sẻ những thứ bọn mình dịch và hy vọng kết bạn được với nhiều người có chung sở thích. cho nên mọi người cứ thoải mái để lại bình luận lẫn góp ý, bọn này sẽ luôn đón nhận và tiếp thu chân thành. Chỉ xin mọi người tôn trọng công sức của bọn mình bằng việc đừng mang những thứ trong đây đi nơi khác giùm ^~^

Chân thành cám ơn mọi người đã yêu thương Phiêu Lãng Thành❤

Dị thế chi chưởng thượng danh chu – Chương 7

Edit: Seira + Beta:

☆, Chương 07: Trận chiến mở màn

Là một chàng trai tương đối bình thường, tuy rằng Eiser đối với những sinh vật như rắn rết linh tinh không thích, nhưng căn bản hắn chưa từng có tâm trạng sợ hãi như lúc này.

Có thể giây phút đồi diện với con rết khổng lồ một cách chân thực như vậy khiến hắn sinh ra cảm giác sợ hãi. Xem ra, xuyên qua thành Nhện Vương cũng có nghĩa bản thân hắn cũng đã trở thành một phần trong chuỗi thức ăn.

Nhưng mà, việc bắt buộc phải tuân thủ theo quy luật tự nhiên cảm giác cũng không tốt lắm vô luận là lý trí hay tình cảm , Eiser đều tinh tường cảm thấy căn bản hắn đối với con rết không hề sợ , có thể vô tình cùng con rết hai mắt nhìn nhau, hắn theo bản năng liền muốn lập tức xoay người chạy trốn .

Trong lúc Eiser đang rối rắm , hai anh em đứng ở phía trước hắn liền bị con rết khổng lồ công kích, đó gọi là đứng mũi chịu sào …này người gần nhất Simon —— con rết nâng nửa thân trên giơ những cái chân cong nhất tiến lên, không hề có điềm báo trước hướng tới kỵ sĩ tóc nâu đánh tới!

Bất ngờ bị tấn công Simon phản ứng nhanh chóng, nghiêng người né tránh, sau khi né được đòn tấn công nguy hiểm do những cái chân của con rết, lại có thể không lùi bước mà đánh tới, tiến lên phía trước hai bước dùng sức né tránh, mất vài giây đổi súng sang tay thuận, tàn nhẫn hướng tới phần đuôi con rết bắn một phát!

Không nên đánh giá thấp sức mạnh của Simon, súng lục ở trên thân thể to lớn có vẻ mỏng manh kia của con rết kia tạo ra một cái lỗ, sau khi âm thanh “bang” vang lên, hung hăng đem nửa thân dưới của con rết kia ghim chặt một chỗ.

Toàn bộ quá trình xảy ra cơ hồ chỉ mất vài giây, Eiser còn đang mải suy nghĩ “Cái người rỗi hơi này không muốn sống nữa hay sao lại có thể xông lên trước chịu chết” Simon cũng đã không một tiếng động thối lui đến bên người Byron .

Tuy rằng Eiser không thích Simon người này, nhưng là hắn quả thật rất lợi hại làm cho người ta không thể không bội phục —— nếu như không có năng lực phán đoán cùng thân thủ nhanh nhẹn, đổi lại là người khác, phỏng chừng cả cục diện sẽ không giống như bây giờ hoàn toàn đảo ngược.

Phần đuôi bị ghim chặt khiến con rết khổng lổ tru lên một tiếng đau đớn, giống như nhân loại bình thường thân thể đứng thẳng của con rết đột ngột đổ rạp xuống đất, không dừng giãy dụa điên cuồng .

Dưới sự giãy dụa không ngừng của con rết, miệng vết thương ở phần đuôi của nó cơ hồ lập tức vỡ ra, với vết rách ngày càng lớn trên thân, từ miệng vết thương của nó bắt đầu chảy ra dịch thể màu hồng nâu, thời điểm chất dịch tiếp xúc với không khí, trong tích tắc dịch thể màu hồng nâu này giống như cùng không khí xảy ra phản ứng hoá học phát ra âm thanh “xèo xèo”, theo sau từ chỗ đó bốc ra một làn sương màu nâu đỏ có mùi cực kỳ khó ngửi.

Sau khi nhìn thấy đám sương màu nâu đỏ kia, mặt Simon lập tức biến sắc : “Byron!”

Lời còn chưa dứt, kỵ sĩ tóc vàng đã đọc câu thần chú khởi động ma pháp phòng hộ: “Ánh sáng của thần Quang Minh vĩ đại, thỉnh ban cho chúng tôi sức mạnh bảo vệ ——” hắn lập tức giơ bàn tay hướng về phía trước, nguyên tố mầu trắng ngà lấy một tốc độ mà mắt thường có thể thấy được hóa thành quả cầu năng lượng xoay tròn, thời điểm câu thần chú kết thúc, quả cầu năng lượng phút chốc hóa thành những đốm sáng nhỏ, bao bọc xung quanh ba người tạo ra một cái vòng bảo hộ mờ ảo.

Hào quang bảo vệ của thần Quang Minh, Byron mặc dù là kiếm sĩ nhưng có thể đọc câu thần chú ngắn phát ra ma pháp quang hệ ngay, vỏng bảo hộ trước mặt hắn chính là một trong số đó, đồng dạng khi Byron mở ra vòng bảo hộ: bởi đây là ánh sáng của tín đồ sùng bái Quang Minh, cho nên khi Byron sử dụng quang hệ ma pháp đều là trực tiếp hướng về quang nguyên tố ở bốn phía “Mượn” lực làm phép, đối với hắn tự lực thực ra không bị hao tổn gì —— đương nhiên, bản thân làm chức nghiệp tấn công vật lý thuần túy, cơ thể của hắn căn bản là không có nguyên tố ma pháp.

Hiện tại Vòng bảo hộ trong khoảng thời gian ngắn chống lại một ít sương màu nâu đỏ tràn ngập bốn phía xung quanh, nhưng cẩn thận quan sát vòng bảo hộ mờ ảo kia thì phát hiện, nó đang không ngừng bị đám sương nâu đỏ kia ăn mòn dần. Bị đám sương ăn mòn hết chính là vấn đề thời gian, mà bọn hắn nhất định phải trước khi vòng bảo hộ bị ăn mòn tìm được cách đối phó với con rết khổng lồ.

“Cái thứ quái dị này là từ đâu chạy tới? !” Simon thấp giọng nguyền rủa một tiếng.

Súng của hắn đồng dạng không giữ được bao lâu, cho dù đó là một khẩu sung lục được thêm ma pháp vào, nhưng là không chịu nổi khi tiếp xúc trực tiếp với dịch thể không rõ là gì của con rết kia, lúc này hắn có thể thấy súng lục của hắn đang chầm chậm phân rã bởi dịch thể kia của con rết.

“Bình tĩnh một chút, Simon.” Byron hơi hơi cau mày, “Trước tiên nên lo việc làm thế nào đối phó nó.”

Nhìn thấy vũ khí yêu quý của mình tan chảy, Simon hiển nhiên có điểm tức giận: “Súng đều bị nó làm tan ra , còn có thể đối phó như thế nào ——” lời hắn nói vừa dứt, liền đem tầm mắt hướng về phía mặt kẻ lúc mới bắt đầu chưa nói chuyện nào Eiser: “Ngươi là như thế nào biết được nó sẽ xuất hiện ?”

Eiser sắc mặt hơi tái.

“… Một vài giây trước khi nó theo nền đất bên dưới chui ra không sai biệt lắm chúng ta mới phát hiện có cái gì đó tới gần, ” Simon biểu tình có chút vi diệu: “Nhưng dường như ngươi trước đó nữa tựa hồ đã cảm giác được có gì không thích hợp, ngươi làm như thế nào biết được?”

Byron cầm kiếm, chậm rãi quay đầu lại —— Eiser cơ hồ nghĩ đến dưới tình huống bị Simon chất vấn như vậy, hắn tuyệt đối sẽ phản ứng giống như những người bình thường hoài nghi hắn lúc ban đầu là người không rõ lai lịch, nhưng mà sau khi nhìn đến hai mắt Byron, Eiser mới phát hiện hắn nghĩ lầm rồi.

Đôi mắt xanh nước biển của Byron trong ánh mắt đó chỉ có một mảnh bình tĩnh, sau khi cùng hắn nhìn nhau một thời gian ngắn, trong nháy mắt, kiếm sĩ tóc vàng mở miệng hỏi hắn: “Eiser, ngươi biết cách giải quyết nó như thế nào sao?”

Phản ứng đầu tiên của Eiser chính là lão tử biết a! Kẻ thù (thiên địch) của rết người địa cầu cũng biết a! Nhưng là lão tử ở chỗ nào tìm đến cho ngươi một con gà a! Coi như tìm được này hình thể khác biệt quá lớn cũng khó đối phó, được không!

Chuyện kể rằng thế giới này sẽ gà khổng lồ sao? ! … Loại suy nghĩ này vẫn là thôi đi ha!
Thấy Eiser mặt tái nhợt không lên tiếng, Simon nhất thời có chút nóng nảy: “Có biết hay không như thế nào để đối phó nó ngươi nhưng mau nói a!”

Eiser ghét nhất vào thời khắc mấu chốt này còn có người muốn theo hắn chít chít méo mó (Chít chít méo mó: ý là vặn vẹo làm nũng), trực tiếp ngẩng đầu hét lên: “《ma vật học cao cấp》 không có dạy ngươi cách nào để đối phó con rết sao! Ngươi lẩm bà lẩm bẩm cái cọng lông, không để cho người ta yên tinh suy nghĩ sao? !”

Simon không nghĩ tới hắn lại có thể bị người như vậy chế nhạo, trừng mắt muốn nói chuyện, lại bị Byron ngăn cản: “Ngươi để cho hắn nghĩ lại, nếu như không có hắn, chúng ta hơn phân nửa sẽ không cùng nhau lông tóc vô thương đứng ở chỗ này.”

Chính mình được người khác tin dùng thưởng thức cảm giác không tệ thật uy vũ, Eiser nghe Byron nói một câu như vậy, đành phải vò tóc vẻ mặt đau khổ, bắt đầu vắt hết óc nhớ lại nội dung khóa học khoa học tự nhiên xa xôi về con rết kia là nói như thế nào.

Con rết con rết con rết…

Chỉ nhớ rõ là nó ưa thích địa phương ẩm ướt âm u, cùng với… Cùng với…

Càng lúc càng không chịu nổi Eiser tiếp tục vò tóc buồn rầu, bỗng nhiên, trong đầu hắn linh quang chợt lóe, tầm mắt bỗng dưng rơi vào con rết khổng lồ bên ngoài vòng bảo hộ mờ ảo kia vừa xuất hiện liền san bằng đống lửa.

Con rết là loài hoạt động về đêm, bởi vì một lý do nào đó, ngọn lửa sẽ làm nhiệt độ mọi vật chung quanh ấm lên, độ ấm tăng lên làm hàm lượng nước trong cơ thể con rết tăng tốc độ xói mòn —— cho nên nó mới có thể vừa mới xuất hiện sẽ đem đống lửa hủy đi… ?

“Thứ này nếu thiếu nước sẽ chết?” Eiser mạnh mẽ ngẩng đầu, không xác định lắm nói ra: “… Chúng ta có biện pháp nào bắt nó hong gió thành con rết khô không?”

Vốn là muốn nói tìm được phương pháp giải quyết tích cực, hiển nhiên Byron cùng Simon hai anh em hoàn toàn không tin chuyện cười hắn vừa nói, ngược lại đồng thời nhíu mày.

“Chúng ta không có Ma Pháp Sư.” thanh âm Simon của kéo dài có chút căng thẳng:

“Ngươi có thể sử dụng ma pháp không để rút nước trong cơ thể nó ra a?”

Byron yên lặng lắc đầu, day trán lúc sau thế nhưng hắn lại vươn tay ra —— nguyên bản bàn tay đang nắm thành chưởng mở ra, kiếm sĩ trong lòng bàn tay nằm một khối phù Thạch hỏa hồng sắc: “Đây là một khối cuối cùng.” Hắn nói: “Chúng ta chỉ có một cơ hội, Simon.”

Simon trong nháy mắt lập tức liền hiểu ra Byron đây là muốn làm như thế nào, hắn nhất thời líu lưỡi, sau đó giữ vạt áo trong dùng sức xé, “Roẹt” một tiếng từ trên người xé xuống một miếng vải dài, “Hi vọng chính là khói độc thì tốt rồi.” Mượn mảnh vải kia làm khẩu trang, sau đó che ở miệng mũi, đem hai đầu mảnh vải ở sau ót thắt nút.

Đồng dạng Byron cũng dùng một mảnh vải che kín miệng mũi thấy Simon đã chuẩn bị xong, quay đầu sang phía Eiser: “Ngươi không có vũ khí, liền đứng ở chỗ này đi —— nếu có thể thì hãy thay chúng ta hướng thần Quang Minh cầu nguyện đi.”

Eiser hoàn toàn sững sờ, Simon lại có thể dùng cước bộ nhanh nhất chạy ra khỏi vòng bảo hộ!

Dùng tay không Simon xông lên, hắn vốn là nghênh đón, ở trước mặt con rết thân thể nhoáng lên một cái, hấp dẫn chú ý của con rết khổng lồ đang giãy giụa phá hủy cây súng——không sai biệt lắm nó đã hoàn toàn làm tan chảy cây súng , Eiser có thể thấy cái báng súng nguyên bản không chút sứt mẻ hiện giờ theo động tác của con rết đang rung động mạnh.

Cừu nhân đã khiến nó rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan thế nhưng còn dám đến trước mặt nó lắc lư, con rết khổng lồ hoàn toàn phẫn nỗ, nó lại một lần nữa đứng thẳng nửa người trên, giơ cái chân móc sắc nhọn dịch lên một bước tấn công —— nhưng mà nó một chiêu này lại chỉ là bắt đầu, ma vật cao cấp đã hình thành ý thức giảo hoạt dị thường, nó chưa bao giờ nghĩ tới muốn dùng cùng một thủ đoạn công kích vào một người, nó trêu chọc, phán đoán Simon sẽ trốn hướng nào ở một bên đường va chạm với con rết khổng lồ, dùng cái chân móc sắc lợi hại nhắm ngay phần eo nhân loại phía trước đánh tới!

Lúc này có thể nhìn ra hai người này lúc lâm nguy phản ứng cùng sự am hiểu tích lũy từ nhỏ đến lớn lúc này cực kỳ ăn ý, khi bắt đầu động tác né tránh Simon hô lớn một tiếng tên Byron, chỉ thấy Byron cùng lúc vòng bảo hộ mở ra, phương hướng hắn cùng Simon hoàn toàn ngược nhau đồng thời lao ra khỏi vòng bảo hộ, đưa vũ khí trong tay ném cho anh trai của mình.

Kế tiếp hết thảy phảng phất như là động tác chậm bình thường, ở trước mặt Eiser phát sinh.

Nhận được đoản kiếm Simon dùng kiếm phản công chế trụ con rết trước, mà Byron thì lấy tốc độ vô cùng nhanh hướng về phần đuôi con rết—— hắn là cầm Phù Thạch giả thuật kim theo miệng vết thương ở phần đuôi con rết ném vào , khi đó hàm lượng nước trong cơ thể con rết bốc hơi!

Nhưng mà, Byron tốc độ nhanh hơn nữa lại vẫn là chậm một bước.
Vài giây trước khi hắn tới gần con rết khổng lồ nó hoàn toàn làm tan chảy súng lục của Simon, thuận lợi giãy giụa đem phần đuôi thật lớn bị súng lục ghim lại ở trên mặt, dùng cái đuôi dính đầy chất dịch buồn nôn hướng tới đầu Byron chụp tới!

Cách đó cũng không xa Eiser đem một màn này thu hết vào mắt —— Con mẹ nó lão tử điên mất a a a a a sao nhân vật chính lại có thể ở loại địa phương này xảy ra tai nạn! ! !
Cảm giác kinh hách (chấn kinh) thật lớn, Eiser theo bản năng quỳ xuống, hai tay vỗ vào trên mặt đất: “Tuyệt đối không thể!” Lão tử còn muốn xem hắn cứu vớt thế giới có thế nào! ! !

Hoàn toàn không biết cái vỗ này của hắn là chuyện gì mà người nào đó chỉ thấy trên đỉnh đầu con rết khổng lồ bỗng nhiên hiện ra một cái bóng màu đen nhạt, chợt xem hình thái bóng đen thể tích khối lượng cũng không lớn, dưới sự xuất hiện của nó, phía dưới con rết khổng lồ tựa hồ nhận lấy áp lực cực kỳ khủng bố, áp lực vô hình giống nhau, nó bị hung hăng áp tới trên mặt đất không thể động đậy.

Cùng một thời gian, làn sương ăn mòn màu nâu đỏ bao vây vòng bảo hộ trong suốt vào lúc này “răng rắc” một tiếng, vỡ vụn .

Dị thế chi chưởng thượng danh chu – Chương 6

Edit: Seira + Beta:

☆, Chương 6 : Chiến thư

Sau khi dùng sợi dây thừng mang bên mình trói lại bốn cái chân của con hươu, Eiser mới dám đem số tơ nhện ban đầu quấn trên chân con hươu gỡ xuống.

Trong nhưng ngày đầu tiên phải hoạt động hết công suất băng qua đầm lầy để bắt thỏ lấy nước uống, Eiser mấy ngày nay đều bị bắt phải chuẩn bị “Nguyên liệu nấu ăn” . Đây đối với hắn mà nói thật ra cũng không khó khăn —— sử dụng năng lực vốn có đối Eiser mà nói giống như là dùng tay lấy đồ vật này nọ, dùng chân đi đường giống nhau theo lẽ thường là như vậy.

Ngoài việc biết mình có thể dùng tơ nhện trói chặt con mồi, về năng lực của bản thân Eiser là không có ý kiến, bởi vì trong nguyên tác chính chủ Nhện Vương bị giết quá nhanh, đến tột cùng nó có phép thuật gì căn bản không có đề cập tới. Còn nữa, theo như lời Simon nói, loại Nhện Vương trong vùng phụ cận cũng chỉ có một con như vậy, Eiser cho dù là có cái gì muốn hướng đồng loại thỉnh giáo thì ý tưởng này cũng là không thể thực hiện.

Vì thế hắn chỉ có thể sử dụng mỗi một chiêu này để săn thú. Mỗi lần thấy chính mình chỉ dùng một sợi tơ nhện có thể thoải mái bắt sống con mồi, Eiser bất kể như thế nào đều có loại cám giác áy náy vì phung phí của trời.

Dùng cách gỡ tơ nhện trên thân con mồi xuống như mỗi một lần hắn áp dụng phương pháp như vậy trước đó, cuộn tròn, đào hố chôn sạch, để loại trừ khả năng (trường hợp) bị phát hiện, Eiser ở đem đất nén chặt còn phủ lên trên đó một lớp cỏ khô.

Sau một hồi xác nhận “Kiệt tác” của chính mình nhìn qua thật sự không chút nào bắt mắt, Eiser tùy tiện ngắt một cái lá cầm trên tay lau sạch bùn đất, sau đó túm chân con hươu kéo nó hướng về phía doanh địa.

Vào buổi đêm, khi mặt trời đã xuống núi Eiser tìm và kéo con hươu mà hắn dùng một chiêu săn được đi, lúc kéo con mồi trở về hết non nửa thời gian nên trời cũng đã hoàn toàn tối sầm, cũng may Simon cùng Byron cũng không có lựa chọn vừa mới ở trong rừng rậm tìm địa phương hạ trại qua đêm, lựa chọn mảnh đất trên đồi có tầm nhìn khá rộng rãi, theo hắn ở góc độ hiện tại còn có thể thấy xa xa ánh sáng rực rỡ phát ra từ đống, giống như hải đăng thông thường chỉ dẫn đường cho hắn trở lại.

Eiser hiện giờ phi thường muốn xác định thân thể của chính mình có bước “Nhảy vọt nào đó về thể chất” không, hắn kéo một con hươu, mặc dù là một con hươu nhưng không…gặp chút khó khăn nào, nếu hắn muốn hắn quả thực có thể dùng tốc độ trong vòng trăm mét tiến lên mang theo con mồi chạy về nơi đóng quân.

Đương nhiên, loại này việc tìm chết này hắn sẽ không làm.

Eiser chậm rì rì kéo con mồi trở về, đi tới phía trước đã cảm thấy có cái gì dó không đúng khu vưc núi rộng lớn trừ bỏ tiếng gió, tiếng cỏ cây ma xát lẫn nhau phát ra âm thanh xào xạc, hắn còn giống như nghe thấy được tiếng bước chân vô cùng nhẹ.

Theo những gì hắn nghe trộm được cuộc nói chuyện của Simon cùng Byron trong một đêm kia, Eiser liền phát giác thính lực của hắn cũng cùng mức độ sức mạnh giống nhau đạt tới MAX, tiếp tục thanh âm nhẹ đến đâu hắn đều có thể nắm bắt được, đơn giản là vượt qua không gian này.

Eiser phỏng đoán giấc ngủ của hắn chất lượng trở nên kém như vậy cũng là bởi vì nguyên nhân đó.

Cảm giác được phía sau có tiếng bước chân thì Eiser liền quay đầu lại nhìn ngay lập tức.
Trong bóng đêm, phía sau hắn không có cái gì. Một trận gió thổi qua, từng bụi cỏ cao cỡ nửa người giống như cuộn sóng thông thường phập phồng, phát ra âm thanh ào ào.

Tiếng bước chân biến mất.

Eiser có chút sợ hãi, hắn cau mày qua dò xét vài lần, lúc sau cái gì cũng không tìm được, có chút do dự quay người lại tính toán tiếp tục đi về, nhưng ngay lúc hắn quay đầu lại trong nháy mắt, tựa hồ có một bóng trắng cách hắn hai bước ở trong bụi cỏ lủi đi, cùng lúc đó, phía sau bỗng dưng có thanh âm nam trầm thấp lên tiếng hỏi ?

“Ngươi đang ở đây nhìn cái gì?”

Eiser mạnh mẽ quay đầu lại, tầm mắt đã bị lồng ngực của nam nhân kia chắn mất, hắn cơ hồ là lập tức lui về phía sau từng bước ngẩng đầu nhìn, kỵ sĩ tóc nâu nhíu mày chụp lấy tay hắn nhìn về phương hướng hắn nhìn lúc trước.

Thấy hắn nhìn qua, Simon lại hỏi một lần: “Ngươi đang ở đây nhìn cái gì?”

“Không nhìn gì hết.” Eiser trả lời có chút không được tự nhiên, mang theo con hươu nhấc chân lên trên, xách con hươu vòng qua Simon, tiếp tục hướng về phía doanh địa.

Eiser cảm thấy được người này càng làm cho hắn không được tự nhiên hơn so với tiếng bước chân khó hiểu kia.

Cũng không biết vì cái gì, Simon ngẫu nhiên sẽ đột nhiên đi sát vào hắn, hơn nữa cách hắn đặc biệt đi sát vào cùng hắn nói chuyện, tuy rằng không hiểu nổi Simon đây là dụng ý gì, giống như chính mình không thể đợi người khác lại gần, Eiser trong lòng luôn luôn một cái gì đó khó chịu nói không nên lời.

Hắn đi Simon cũng cùng đi theo, người cao chân dài kỵ sĩ tóc nâu ba bước liền bắt kịp, tiếp đó không nói một tiếng đem khuỷu tay hướng trên vai vỗ xuống Eiser: “Này, ta nói, ngươi đây là đang sợ ta sao?”

Eiser đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu một cái hung ác nhìn chằm chằm: “Sợ em gái ngươi á? Coi chừng ta đánh ngươi khóc gọi mẹ!”

Simon bị phản ứng này của Eiser làm cho sửng sốt, đầu tiên là cười lớn, sau đó bỏ một tay xuống lại gần, tay kia thì đưa qua liền giữ chặt cằm Eiser lại: “Nếu ta không nghĩ lầm những lời kia, ngươi đây là đang hướng ta hạ chiến thư?”
Eiser không nói gì nữa.

Kỵ sĩ tóc nâu hơi hơi cúi người, một lần nữa lại gần, dùng bộ dáng và hai mắt xanh lam giống Byron nhìn thẳng Eiser: “Có ý tứ, sau khi tới Agra chúng ta có thể ‘Luận bàn một chút’, nhìn xem rốt cuộc ai bị đánh khóc gọi mẹ. Hửm?”

Âm tiết cuối trong giọng nói kia “Hửm” mơ hồ mang theo ý xấu, còn không đợi Eiser phản kích, Simon đặt tay trên bả vai hắn liền thuận thế trượt xuống, động tác cực nhanh thuận lợi lấy được con mồi trên tay Eiser, sau đó cũng không quay đầu lại hướng phía doanh địa đi tới.

Cả người Eiser ở trong gió, nhất thời nghẹn lời khi hắn bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để phản công, nếu cứ nói hoài thì sẽ chỉ mất khí thế thua người ta (ý là cứ cố cãi tiếp thì khí thế chẳng hùng hổ hơn ai ngược lại càng yếu thế hơn người ta), hắn tức giận đối mặt với bóng lưng Simon hung hăng cho một ngón tay giữa.

Dù sao thế giới này người coi như chứng kiến hành động này của hắn cũng không hiểu nó nghĩa là gì. Hừ! Những suy nghĩ sau đó cực vô sỉ!

Cứ trì hoãn như vậy, Simon đã đi được một đoạn thật xa, mà khi Eiser phát hiện một mình một người đứng trên bãi cỏ trong đêm nhất thời lại có cảm giác sợ, hắn có chút không yên lòng lại quay đầu lại nhìn chung quanh một vòng, sau khi xác nhận thật sự không nhìn thấy sinh vật gì khả nghi, nhanh chóng quay đầu rời đi.

Trong lúc Eiser lo lắng chạy đi một cách vội vàng không phát hiện khi hắn xoay người chạy đi trong nháy mắt chỗ kia, có một cái bóng trắng nào đó mượn sức gió “Bay” tới trên người của hắn, bay theo sau nhanh chui vào khe hở ở y phục trên người Eiser.

**

Sau khi thưởng thức một chút mỹ vị cùa thịt hươu nướng, ba người nghỉ ngơi trong chốc lát liền luân phiên đến phụ cận bờ sông tắm rửa một cái.
Đầu thu vào ban đêm, nước sông có thể hơi lạnh. Nhưng mà, dựa vào cấp độ giả kim thuật của Byron, Eiser lại có thể ở trong sông hoang vắng đặc biệt thoải mái tắm nước nóng. Đúng vậy, tắm nước nóng trừ bỏ việc có thể dùng lửa thay thế tự nhiên, thứ đồ chơi này sau khi ném vào trong nước rồi kích hoạt thế nhưng cũng đủ mạnh để làm nóng nước sông.

Eiser quỳ gối bội phục (ngưỡng mộ).

Ngay khi cảm nhận công năng giả kim thuật thật sự rất nghịch thiên, nhưng có thể nghĩ ra loại phương pháp sử dụng nó nhân loại ở thế giới này cũng là một sự tồn tại rất cường đại a!

Thẳng đến khi người cuối cùng tắm rửa xong trở lại bên cạnh đống lửa, Byron ở phía ngoài ba người rắc lên một vòng thuốc bột dùng để đuổi côn trùng, không mặn không nhạt hàn huyên vài câu lúc sau, quyết định người thứ nhất gác đêm là Simon, còn lại hai người thì nằm xuống bắt đầu nghỉ ngơi.

Mơ mơ màng màng ngủ một chút, sau đó Eiser bị Simon dùng súng lục gõ tỉnh: “Này, đến ngươi tiểu nhền nhện.”

Ngủ cho đã thành một đầu tóc rối loạn Eiser mắt nhập nhèm (mắt nhắm mắt mở) ngồi dậy, ôm cái chăn một lát, khi hắn tiếp tục quay đầu xem thời gian Simon đã nằm ngủ mất.

Bọn họ đóng quân với bán kính ba vòng tròn ở địa hình hơi dốc, bởi vì địa hình đó, gió căn bản khổng thổi đến chỗ này của bọn hắn người, trừ bỏ tiếng gió, đống lửa đang cháy đôi khi ngẫu nhiên phát ra âm thanh lách tách của gỗ cháy cùng thanh âm côn trùng hoang dã kêu vang , tựa hồ như ngoài âm thanh đó không nghe thấy thanh âm gì khác.

Bên trong không có những tòa lầu xây bằng bê tông cốt thép, cũng không có ánh sáng đền điện ở trong thành trấn, Eiser tại… dị giới này cái gì cũng không có cũng không thấy được những vì sao, những ánh sao lấp lánh từ dải ngân hà, trong nhận thức của hắn cũng biết là không giống nhau, không thấy và biết về những chòm sao, thậm chí ngay cả hình thái ngân hà đều hoàn toàn bất đồng.

Eiser ngửa đầu nhìn một lúc lâu, không khỏi phát ra âm thanh cảm khái nói nhỏ một câu: “… Nếu tất cả chuyện này đều là sự thật… …”

Hắn không có nói tiếp, ngược lại là có cái cảm giác quái dị dâng lên trong lòng.

Trong chuyện này làm hắn bất an có cảm giác cái gì đó không bình thường sắp xảy ra, Eiser ngồi thẳng người, nghiêng tai chuyên chú lắng nghe âm thanh xung quanh.

Hắn thật là không nghe thấy gì cả chính là vừa rồi rõ ràng có thể nghe thấy thanh âm côn trùng kêu vang, lúc này đã hoàn toàn biến mất.

Cùng lúc đó, cái loại yên tĩnh quái dị này cùng cám giác khó chịu càng phát ra mạnh mẽ hơn, chuyện này khiến Eiser lập tức ngồi yên. Hắn kéo chăn, cả tay chân di chuyển qua phương hướng Byron: “Byron —— tỉnh! Giống như có thứ gì đó đang đến đây… ! Các ngươi mau tỉnh lại!”

Không biết có phải hay không bởi vì giọng điệu Eiser thật sự quá mức bất an, hai anh em Byron cùng Simon vốn sẽ không có ngủ say như chết lần lượt bừng tỉnh, cơ hồ không sai biệt lắm là cùng trong lúc đó cầm lấy vũ khí ngồi xuống hai anh em trở nên cảnh giác.

“Làm sao vậy?” thanh âm của Byron thậm chí không vì vừa tỉnh lại mà mệt mỏi: “Ngươi đã phát hiện cái gì?”

Eiser nhanh chóng lắc đầu, hắn thậm chí không tự giác lui về phía sau, hắn căn bản không biết là sao lại thế này, nhưng rõ ràng anh dị thường cảm giác được sự uy hiếp, bởi vì đối với chuyện này cảm thấy không hiểu ra sao, cái loại rung động linh hồn này cơ hồ mang lại cảm giác áp bách sâu sắc.

Tuy rằng có chút mơ hồ, nhưng có vẻ phản ứng khác thường kia của Eiser khiến trong lòng Byron cùng Simon đều rung lên hồi chuông báo động, hai anh em liếc nhau, đồng thời nhìn chằm chằm tới chỗ Eiser khuyên giải.

Chung quanh một mảnh tĩnh mịch, ngay cả gió không biết từ lúc nào đã ngừng lại.

Eiser chỉ cảm thấy lông tơ chính mình chuẩn bị dựng đứng, vừa mới cảm giác bất an tế bào toàn thân hắn bắt đều kêu gào lên chỉ rằng hắn nên chạy vê hương ngược lại, nhưng theo bản năng lý trí nói cho hắn biết, hơn nửa đêm chạy lung tung chỉ có đường chết, còn không bằng cùng hai anh em này sống chung một chỗ, tốt xấu gì hai người này có chút hào quang, theo như nguyên tác con đường hai người bọn họ đã trải qua như ma vật phát cuồng cũng chưa đến mức, lúc này khẳng định cũng sẽ không có chuyện!

Dù sao mặc kệ chuyện gì xảy ra hắn đều tuyệt đối muốn đi theo tổ chức này, mọi hành động nghe theo chỉ huy.

Eiser mới vừa hạ quyết tâm, chỉ nghe thấy có thanh âm nào đó từ dưới mặt đất truyền tới, hắn cơ hồ trước tiên hét lên thanh đến: “Bên dưới mặt đất!”

Vừa dứt lời, trên mặt đất trước mặt ba người đột nhiên lòi ra một cái đầu nhỏ, bùn tơi trên mặt đất nứt ra rồi có vài khe hở, từ giữa thò ra hai cái chân màu vàng, sau khi lắc lư hai cái, đất bao quanh phút chốc thành lỗ lớn! Lập tức, cái loại sinh vật ẩn thân dưới lòng đất lấy một loại tốc độ không thể tưởng tượng nổi nhanh chóng chui ra.

Một cái đầu màu đỏ, thân hình với màu sắc đen nhánh, cùng với chân tua tủa cùng màu kia, rậm rạp khó có thể đếm hết… Đó là một con rết to lớn ước chừng khoảng năm thước đã ra ngoài!

Hiện tại trước mặt ba người con rết tựa hồ đang đánh giá bọn hắn nhìn quanh đung đưa đầu, sau đó như là xác nhận cái gì tầm thường, bỗng dưng nâng lên nửa người trên ——
Cơ hồ ngay lúc chứng kiến thứ sinh vật ghê tởm này, một khắc kia Eiser đã hiểu.

Chẳng thể trách lão tử lại thấy dị thường bất an… Q 口 Q (trợn mắt há mồm)

Mẹ nó đây là con rết a! Kẻ thù của Nhện Vương a ——!

Mục lục Scan + Trans fanbook JGT

50737443_p0_master1200

14360464_813770462059315_2106624294_o

Tác giả: K.D. & Joy0220

Ngôn ngữ: Tiếng trung

Khổ sách: A5

Giá: 2 cuốn mua hết 380k :v hàng về khá là nhanh, nhanh bất ngờ luôn.

Chú thích nội dung: G trong JGT là nhân vật gangster từ phim gangster no.1 của diễn viên Paul Bettany [anh cũng đồng thời là người lòng tiếng cho Jarvis trong IM]

Jarvis và Gangster là anh em sinh đôi, và họ là bạn trai của Tony :3

Mình scan và dịch thoại thô cho bạn nào muốn đọc ké thôi, hoàn toàn không có ý định buôn bán lợi nhuận gì cả, xin đừng mang truyện mình đi đâu khác ^^ với lại mình nói là  scan chứ không nỡ tháo sách đi scan thật =] chỉ là lấy đt chụp lại rõ 1 tẹo thôi, TTvTT

Tập 1: [Scan + trans thô] phần 1

[Scan + trans thô] phần 2

[Scan + trans thô] phiên ngoại

Tập 2

 

[Scan + trans thô] JGT tập 1 [phần 1]

JGT [Jarvis Gangster Tony – Tác giả: Joy0220 và K.D.]

Sách + Scan + trans: Tiểu Vân

p0

0

1

2

Tony: Cố lên! Dùng chút sức đi!

Jarvis: Sir, xin hãy bổ sung thêm nước ạ.

Tony: oh đúng rồi, Jarvis, sao cậu lại đến đây?

Jarvis: Bởi vì thỏa mãn nhu cầu của ngài quan trọng hơn

Tony: Vậy được rồi, cậu thỏa mãn nhu cầu của tui đi.

Cái này cho cậu, lên đi.

3a

5

Gangster: Vậy sao. Dùng Boss đặt cược thế nào? Ai thua thì thức thời lăn xa một chút.

Jarvis: …. Được thôi.

Happy: T…Tony, tui thấy chuyện này hình như không ổn rồi.

Tony: Lời kịch gây cản trở tình tiết này mà ông cũng nói được hả? Dẹp, Đổi câu khác đê!

Happy: Vậy cái đống shit bên kia phải làm sao!?

6

Happy: Tony! nghĩ cách gì đó đi chứ!!

Tony: ờ… Đã biết, để tui lên một cái.

Happy: A . . . ? Chờ một chút ! Tony ông chờ một chút!

7

Happy: Nguy hiểm đó! Mau quay lại đây đi!

Tony: Ông suy nghĩ nhiều quá rồi a.

Happy: Tonyyyyy! Mau quay lại đây!!!!

Tony: Hông có sao đâu.

8

Tony: Jarvis, Tôi đói bụng.

Gangster: Khoan đã Boss, sao ngài lại….

Jarvis: Vâng, Sir. Tôi lập tức đi chuẩn bị thức ăn cho ngài.

Gangster: Đứng lại!!! đừng hòng bỏ trốn a!!!

Happy: …. Thiệt là đáng sợ a…

9

[Một tiếng sau]

Happy: có cần gọi họ dậy không?

Jarvis: Không cần, ngài dùng cơm trước đi, tôi đi lấy chăn.

10

Happy: Nhiều lúc tôi nghĩ

Nếu như hai người này không gặp được Tony thì họ sẽ ra sao?

(Ớn lạnh)

11

Happy: [Sau này cũng xin cậu hãy quan tâm trông chừng họ thật tốt nhé, Tony]

còn có đợi khi Gangster tỉnh dậy, bọn họ sẽ muốn đánh nhau nữa đây.

-dùng cái khăn ướt luôn chớ- thật là…

Gangster: Ặc…


hôm nay nhiêu đây thôi =]] rảnh mần tiếp, mới mua cuốn này, hàng về bao nhanh, scan hơi khó nhìn chút, mọi người thông cảm không thể chèn thoại vô ảnh TT_TT

[Jarvis x Tony fanfic] Thiên sứ cũng sẽ bị dị ứng lông chim sao?

a8bba16cgw1eopoenvficj20go0dwwh0

[Jarvis x Tony fanfic] Thiên sứ cũng sẽ bị dị ứng lông chim sao?

Tác giả: Zierland_子斓 (có thể gọi là Lan ca =]])

Chuyển ngữ: Tiểu Vân [với sự trợ giúp của Phong Linh <3]

Thể loại: Hài, HE

Pairing: Cyberhusbands (Jarvis x Tony)

Nguồn: Zierland_子斓

Tình trạng bản gốc + bản chuyển ngữ: Hoàn

Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, xin vui lòng không mang đi nơi khác ^~^

per

Đọc tiếp