Mục lục Jarvis & Tony (Cyberhusbands)

Featured

Tình hình là nhà chuyển sang làm hàng JarNy, 100% Cyberhusbands, không còn mang tiêu chí ăn tạp như lúc đầu, nên mình sẽ chuyển toàn bộ hàng họ JarNy sang đây để dễ bề đưa lên đầu trang PR :v

28917305_p0 Tiếp tục đọc

Advertisements

Giới thiệu chung về Blog

Featured

viết lại cái bài giới thiệu về từng thành viên trong WordPress =]] cái bài cũ dán đầu trang sến súa vl ra =.= giờ đọc lại thấy kì kì :v hồi đó tui sến dữ vậy sao chài…


Vào đề chính đây. ^~^

Blog này được tạo từ rất lâu, nhưng chính thức được trang trí và post bài thì là ngày 4/4/2012 – đây được xem là sinh nhật/kỷ niệm của Blog [dù con chủ nhà éo năm nào nhớ]

Blog lúc đầu được tạo bởi Tiểu Diêu. Thực ra chỉ tạo cho vui rồi để đó, từ đó đến nay rất ít khi lên wordpress vì bận chuyện đi làm, mà tui thấy hồ hết là do ẻm lười với mê cày game hơn =]]]

Bút danh:  Tiểu Diêu

Sinh nhật: 12.03

Sở thích: thích ăn chua, mê manga, ghiền Đam mỹ.😉

Việc chính: trans manga, edit/beta đam mỹ


Còn đây là con xin cái nick + pass của Blog này, xong chui vô ở ké sau đó trang trí và tạo nên cái mớ tài sản hiện tại là Đông Phương Bạch Vân aka Tiểu Vân

Bút danh: Tiểu Vân

Tên chính: Đông Phương Bạch Vân

Sinh nhật: 13.01

Email: hinatalove.hyuga@gmail.com

Sở thích: đọc đam mỹ, yaoi, s-a, sưu tầm tiểu thuyết…

Việc chính: edit/beta đam mỹ/manga, sub anime…[Tiểu Vân toàn năng]


Cái con post bài và chat, trả lời bình luận với mọi người là con Tiểu Vân á nha =]]

Để liên lạc với tụi mình thì mọi người cứ bình luận ở bất cứ đâu trong blog hoặc qua 2 chỗ khác là Facebook Phiêu Lãng Thành hoặc gmail là: tinhphieulangtu@gmail.com

Nếu 1 ngày nào đó Blog bị đánh sập thì mọi người có thể qua blogspot tìm bọn mình, mỗi tháng mình đều down data của WordPress về, nếu sập thì sẽ up sang Blogspot ngay, tạm thời bên đó chưa có gì đâu, trữ cho vui =]] và không hy vọng có ngày phải dùng tới nó… : Blogspot Phiêu Lãng Thành

tất cả mọi thứ tui đều để trên thanh menu, cần tìm gì mọi người cứ nhìn trên đó mà kím. Blog này đi chuyên về 1 mảng là đam mỹ. còn 1 mảng riêng của con Vân là doujinshi về Tony Stark thì nó lên cơn nó sẽ oanh tạc 1 chập =]]]

Blog có sự giúp đỡ của rất nhiều bạn bè thân thương. Hiện tại vẫn còn sót lại 2 tình yêu là Seira J. Loyard trong phần beta đam mỹ, Phong 疯 trong phần dịch doujinshi ❤


Blog lập ra chì để chia sẻ những thứ bọn mình dịch và hy vọng kết bạn được với nhiều người có chung sở thích. cho nên mọi người cứ thoải mái để lại bình luận lẫn góp ý, bọn này sẽ luôn đón nhận và tiếp thu chân thành. Chỉ xin mọi người tôn trọng công sức của bọn mình bằng việc đừng mang những thứ trong đây đi nơi khác giùm ^~^

Chân thành cám ơn mọi người đã yêu thương Phiêu Lãng Thành ❤

[JarvisxTony doujinshi] Không biết đặt tên gì

Tên doujinshi:  Không biết đặt tên gì

Artist@鱼粥啦啦啦

Pairing: Cyberhusbands (Jarvis x Tony)

Dịch & Edit: Đông Phương Bạch Vân aka Tiểu Vân 

Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, xin vui lòng không mang đi nơi khác ^~^


trailer1

trailer2

0069Tq7cgy1fogbod90vrj30ur0jlwp0


Mị mới mua máy tính mới =]]] Tuy nhiên lịch học lịch làm lịch thi này nọ cũng kẹt cmnr lung tung, chắc chẳng quẩy dc như năm ngoái ngoái :v thôi thì có còn hơn ko ha =]]

Btw qua té xe nện đầu xuống đất, nay cứ nhức đầu mãi ko hết =-= mai lại tốn tiền đi chụp CT rồi =[[ haizzz

chị tác giả hình như sắp ra seri truyện này [hoặc xuất bản luôn =]] nhìn moe quá nên có trang nào làm trang nấy nha TT_TT chả biết đặc tên gì luôn rồi…

[JarvisxTony doujinshi] Thả thính kiếm người yêu trong thời tiết lạnh

Tên doujinshi:  Thả thính kiếm người yêu trong thời tiết lạnh

Artist炸毛夜化猫

Pairing: Cyberhusbands (Jarvis x Tony)

Dịch & Edit: Đông Phương Bạch Vân aka Tiểu Vân 

Bản dịch chui nên làm ơn đừng bứng ẻm đi nơi khác giùm tui cái nha =]]]]


hottrend


Tiểu Vân: =]]] còn ai nhớ tui hông nhỉ…

noel vừa qua ai mà lướt fb hoặc có coi mấy vid của app tik tok chắc biết cái trò thả thính này ha =]] doujinshi tặng noel muộn… :v

Dị thế chi chưởng thượng danh chu – Chương 12

Edit: Seira + Beta: Tiểu Vân

, Chương 12: Em trai

“Cạch”

Sau khi nhẹ nhàng đóng cửa gian phòng lại, Eiser đang nằm nghiêng ở trên giường mở mắt.

Cậu không chút để ý đem chăn bị đạp sang một bên ôm vào trong ngực, sau khi ngồi xuống liền nhìn chằm chằm vào chiếc giường trống bên cạnh thở dài.

Ánh hoàng hôn bên ngoài chiếu vào cửa sổ, hiện lên mặt đất như một chiếc nhẫn vàng, cùng với nội thất bài trí trong phòng trông như một chấm sáng cam nhạt.

Chỉ năm phút trước, Byron tỉnh dậy, sau đó chính là nhẹ nhàng bước vào phòng tắm, đại khái là rửa mặt sau đó lại đi ra, đem giường thu thập một chút chuyện này Byron làm khá vội vàng, bởi vì giường của anh nhìn qua chỉ trải chăn lên, ngay cả chăn cũng không xếp gọn gàng ngay ngắn.

Dựa theo hiểu biết của Eiser đối Byron cùng mấy ngày tiếp xúc gần đây cậu đoán anh rất có kỷ luật, đối phương là bởi vì không muốn đánh thức cậu cho nên mới bước chân nhẹ nhàng.

Nhưng rõ ràng là không hiệu quả.

Cơ hồ lúc Byron vừa động cậu liền tỉnh  không nói hiện tại thính giác của cậu dị thường mẫn cảm, đều ngủ suốt một ngày, nếu còn không tỉnh không khéo biến thành heo mất.

Nghĩ đến Byron mở cửa liền trực tiếp đi ra ngoài hành động, Eiser cảm thấy được ngoài cửa trừ bỏ Simon không còn ai, cũng không biết hai người bọn họ là lúc nào hẹn nhau đi ra ngoài lúc này, nhưng thật ra hai người đi làm cái gì…

Liên hệ với chuyện bị cô hầu gái chặn ở cầu thang lúc sáng sớm, không khó đoán hai người bắt đầu hành động.

Nhất định chính là đi gặp cô gái kia.

Ngẫm lại vẫn là có chút thương cảm nha.

Eiser nghĩ hẳn là hai huynh đệ này trong cùng nguyên tác giống nhau, chỉ cần cùng Yvette gặp mặt, hai người có thể nhận thức nhau đi dù sao ba người kia chính là thanh mai trúc mã trong hai năm qua, coi như tách ra vài năm, gặp lại nhau khẳng định không có khả năng không nhận ra.

Cậu gãi gãi đầu, sau khi xuyên qua việc đầu tiên cậu nghiêm túc suy nghĩ là mình phải làm gì.

Trong nguyên tác nữ chính Yvette phát ra nhiệm vụ thảo phạt nhện vương cũng không phải vì giúp những bách tính  đang phải chịu khổ, nàng chỉ là người của một gia tộc đã sa sút, cũng không sống ở trong phạm vi lãnh địa của nhện vương, nói trắng ra là ma vật hung tàn kia hại người nhiều hơn nữa cùng nàng không có một chút quan hệ nào, bởi vậy vô luận như thế nào việc nàng đột nhiên ra mặt muốn phát ra nhiệm vụ thảo phạt nhện vương như vậy có chút không bình thường xem ra trong mắt ngoại nhân có thể điều đó đúng, nhưng với Eiser thì không giống vậy.

Eiser xem qua nguyên tác, tự nhiên cũng biết vị nữ chính này trong nguyên tác là có chủ ý gì.

Yvette một cái quý tộc xuống dốc không tiếc ra một khoản tiền lớn phát ra một cái nhiệm vụ như vậy cho nghiệp đoàn Mạo Hiểm Giả, thực ra chỉ có một mục đích chính là tinh hạch của nhện vương.

Phải có lý do nàng mới làm thế, mang theo rất nhiều bí mật gia tộc. Zevenaya gia tộc của nàng từng là một gia tộc hiển hách ở kinh thành đế quốc, bởi vậy Yvette khi còn nhỏ mới có thể có cơ hội chơi cùng một chỗ cùng hai anh em Byron, Simon người thừa kế trực hệ Vương tộc, nhưng mà ngày vui chẳng dài, khi Yvette được mười bốn tuổi thì lúc ấy gia chủ gia tộc Zevenaya đang công tác trong quân bộ lúc bấy giờ không biết đầu óc bị chập mạch gì, bỗng một ngày đột nhiên trước mặt mọi người vũ nhục cậu em vợ vua đế quốc, kết quả lấy tội danh mạo phạm Vương tộc, làm hại toàn bộ gia tộc đều bị trục xuất khỏi vương thành, tước vị cũng không còn, lãnh địa cũng bị thu hồi luôn.

Dù là thời đại nào, mạo phạm Vương tộc đều là chuyện rất nghiêm trọng. Bởi vì sự việc này bên trong gia tộc Zevenaya đều lộn xộn hết lên, đầu sỏ gây nên chuyện này gia chủ Zevenaya nghĩ một hồi sảng khoái, hai chân một hồi sinh bệnh nặng một cái liền tắc thở, cũng không lưu lại người thừa kế đứng đắn, kết quả là, thế gia quý tộc đang tốt chết dần chết mòn, cuối cùng cứ như vậy sa sút.

Thật không may, Yvette chính là huyết mạch cuối cùng của gia tộc Zevenaya.

Đối với nàng mà nói, biến cố gia tộc khiến nàng rớt từ trên cao xuống đất bùn, sau khi gặp đại loạn trong gia tộc, một tiểu cô nương không rành thế sự bị bôi đen, thề phải chấn hưng lại gia tộc Zevenaya, đường hoàng trở lại kinh thành đế quốc. Nhưng mà nói một hai câu làm sao có thể thực hiện được luôn, bởi vì vết nhơ của gia tộc, nàng căn bản không có biện pháp quang minh chính đại thực hiện những việc này.

Sau khi nghĩ hết mọi biện pháp, tâm trí nàng chuyển đến trên người “Nhân tài” Aulakh đế quốc liên tục không ngừng mà nuôi dưỡng nhân tài, người tài ở đó trong một khoảng thời gian ngắn đạt được thanh danh, địa vị lại tuyệt đối sẽ không thiếu tiền, chính là Ma Pháp Sư. Cứ như vậy, cho dù là thân là nữ nhi cũng không còn người nào dám nói xấu.

Nhưng mà lý tưởng thực rốt, sự thật là rất ít khả năng.

Với thể chất của Yvette căn bản không thích hợp trở thành Ma Pháp Sư nàng căn bản không có thể chất điều khiển nguyên tố ma pháp. Chính là, nàng một quý tộc đã xuống dốc lại choáng váng khi tìm được một biện pháp: Tinh hạch ma vật cao cấp hàng vương giả, có thể trùng tố thể chất nhân loại bình thường .

Ban đầu, tin tức về ma vật cao cấp trên toàn bộ đại lục thượng ngày càng ít đi, có chỉ là số ít, còn nữa cho dù là tìm được chân thân rồi, ma vật cao cấp làm sao có thể dễ đối phó.

Cố tình lúc này tin tức về nhện vương liền rơi vào tai nàng, hơn nữa hai huynh đệ Simon, Byron ra ngoài rèn luyện… Tóm lại không hổ là tình tiết trong tiểu thuyết, dưới tình huống thiên thời địa lợi nhân hoà, trong nguyên tác tinh hạch nhện vương sẽ tới tay của Yvette, sau khi trùng tố thân thể thành công đã trở thành một ám pháp sư.

Đó là một cuộc sống bình thường.

Đương nhiên kia đều là chuyện diễn ra ở trong nguyên tác.

Hiện tại Eiser xuyên qua thế giới này, trở thành nhện vương cũng không có chết, trái lại cùng ở chung một chỗ với hai huynh đệ đến thảo phạt nhện vương, trước mắt lại ở tòa thành trên núi cao thành liền đụng phải Yvette tha thiết mong chờ tìm đến Tes Zevenaya…

Câu chuyện đã sớm thay đổi từ lâu.

Như vậy, việc khẩn cấp trước mắt chính là tuyệt không để cho Simon cùng Byron biết cậu chính là nhện vương.

Eiser đang cân nhắc bước tiếp theo nên làm cái gì bây giờ, bỗng nhiên lại nghe thấy từ sau lưng truyền đến tiếng động rất nhẹ! Eiser đối với thanh âm này không xa lạ, trên thực tế cậu ở thời điểm gặp phải con rết to lớn đánh lén trong đêm đó cậu đã nghe được loại âm thanh này!

Trong nháy mắt khi nghe thấy âm thanh kia, Eiser liền quay ngay đầu lại xem, mà cùng thời gian đó, âm thanh bên tai hắn biến mất.

Chính là, Eiser cũng không có mất đi mục tiêu.

Cậu thấy một điểm màu trắng, nho nhỏ gì đó ôm lấy một sợi tơ gần như trong suốt lay động hướng tới trước mặt của cậu.

Lần trước bị âm thanh kỳ dị này làm cho cả người lông mao dựng đứng Eiser lúc này cơ hồ chưa kịp giật mình, cứ như vậy theo phản xạ vung tay lên, vừa nhanh vừa mạnh mà đem thứ màu trắng gì đó hướng mặt cậu lay động hất qua một bên.

Không hiểu thứ đồ chơi kia bị đánh ra sao phát ra một tiếng “Ngao”.

Âm thanh này khiến Eiser ngây ngẩn cả người: Nó cử động còn có thể… Nói chuyện? Thứ gì vậy! ?

Eiser lập tức liền cảnh giác, quay đầu đi tìm thứ đồ chơi bị cậu hất đi. Cậu chính là theo bản năng vừa mới đưa tay vỗ, chụp đến đó thế nhưng cậu lại không thấy, bất quá cũng may cái đồ chơi kia lại không để cậu tốn công, qua vài giây, thứ không biết chạy đi nơi nào đó liền lạch bạch chạy đến

“Lão Đại sao anh có thể đánh em QAQ”

Thứ bị cậu hất đến khe hở sau tủ đầu giường “Đồ vật này nọ” bò lên, một bên đi một bên không quên khóc lóc kể lể. Đó là một con nhện nhỏ cả người đốm trắng, vốn là BIU một tiếng theo phần đuôi bắn ra một sợi tơ dài bám lấy mép giường, sau đó một đầu sợi tơ khác cố định ở tủ đầu giường bên cạnh, con nhện dọc theo sợi tơ hướng tới chỗ Eiser, bám ở trên sợi dây là một con nhện chỉ nhỏ bằng hạt gạo, nhìn qua rất là nhỏ bé.

Phản ứng đầu tiên của Eiser chính là, tiểu đệ Emma trong truyền thuyết xuất hiện sao? Xoắn xuýt một lúc cậu tự hỏi tại sao thân hình tiểu đệ của mình có thể lại nhỏ đến thế, quá xấu ???

… Nhưng không thể lập tức liền xác nhận nó chẳng khác nào vô dụng, vì thế Eiser sẵn sàng nói: “Cậu là ai a?”

“Lão Đại sao anh có thể không nhớ rõ em!” Tiểu Tri Chu* theo tơ nhện bò lên giường, động tác phi thường mau lẹ di chuyển đến trước mặt cậu, rất là đúng lý hợp tình bò tới trên đầu gối của cậu: “Em là Emma á!”

Nhìn thấy tiểu Tri Chu khí lực đầy đủ (?) bắt đầu nhận thân, Eiser cảm thấy thú vị đồng thời cũng có chút nghi hoặc: “Làm sao cậu biết tôi là lão đại của cậu? Tôi là con người được chưa?”

Tiểu Tri Chu ngạc nhiên quơ quơ chân: “… Chẳng lẽ không đúng lão Đại anh đột phá thăng cấp sau đó có được khả năng biến thành nhân loại sao? Gào khóc, lão Đại anh biết không, em trở lại trong sào huyệt nhìn không thấy anh, theo khí tức của anh một đường đi tìm, lại thấy anh cùng hai nhân loại cùng một chỗ! Khi đó em thật đau lòng! Có một cảm giác bị bỏ rơi… Bất quá! Em cảm thấy được lão Đại nhất định là có nguyên nhân nên mới làm như vậy !” Nó nói xong đột nhiên liền suy tư: Kia, lão Đại anh có phải hay không đột phá xảy ra vấn đề?

Nhìn không ra Tiểu Tri Chu này còn là một kẻ nói nhiều nói nhảm, nói liến thoắng, một lượng tin tức khá lớn.

Bất quá… Thật đúng lúc.

“Xảy ra vấn đề gì sao?”

“Lão Đại nhìn qua như là hoàn toàn không nhận ra em a!” Nói tới đây, Tiểu Tri Chu gấp đến độ ở trên đầu gối của cậu bỏ một vòng, tám cái chân lại giậm một vòng, phát ra âm thanh rất nhỏ, âm thanh quen thuộc: Hơn nữa hơi thở trên người anh cảm giác rất yếu! Cũng không hoàn toàn khống chế được! Lão Đại anh có phải hay không không được?

Lời nói lúc trước còn rất bình thường, lúc sau càng nói càng mất mặt, Eiser giơ tay chỉ thẳng nói: “Cậu mới không được cả nhà cậu mới không được ấy!” Cậu nhìn chằm chằm vào Tiểu Tri Chu đang ra sức bò lên, sau đó một lần nữa bò lên trên đầu gối của mình cậu lập tức hỏi trước: “Tôi… Ưm, quả thật là có chút… Cái kia việc tu luyện có chút vấn đề, cậu là tiểu đệ của tôi, có thể giúp tôi được phải không?”

“Chắc chắn rồi!” Đại khái là cảm giác mình được coi trọng, Tiểu Tri Chu phi thường cao hứng quơ hai cái chân trước: “Tất cả cứ giao cho em lo! … Nhưng mà lão Đại, anh vì sao lại cùng con người ở cùng một chỗ a?”

Eiser do dự một chút, cũng không có nói ra toàn bộ sự thật: “Có chuyện cực kỳ quan trọng với tôi, phải đi cùng nhóm của họ mới có thể xử lý. Cậu yên tâm đi, bọn họ không biết tôi là một con nhện.”

“…” Miệng Tiểu Tri Chu có chút run rẩy, thật lâu chưa nói lời nào, điều này làm cho Eiser cảm giác có điểm gì đó là lạ.

Cậu thấy hình như là Tiểu Tri Chu không dám lên tiếng, trong lòng đột nhiên xuất hiện một dự cảm không tốt lắm: “Sao cậu không nói gì?”

Tiểu Tri Chu ngập ngừng nửa ngày, đột nhiên thú nhận tất cả: “Em em em em không cẩn thận để sợi tơ kia của em cho con người tóc vàng kia nhìn thấy, hắn còn đem sợi tơ của em cất kỹ rồi, em không biết phải làm gì bây giờ QAQ lão Đại thực xin lỗi”

Eiser không nói nên lời: “… Lúc ấy anh ta ở chỗ nào phát hiện sợi tơ của cậu?”

“…trên cổ Lão Đại QAQ…” Tiểu Tri Chu thanh âm càng ngày càng nhỏ.

Cái gì…

Eiser nghẹn họng sững sờ nhìn, sau đó trầm mặc thật lâu, bất đắc dĩ nâng trán: không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo… Heo cùng tiểu đệ cũng như nhau!

… Nói cách khác, Byron đã phát hiện ra tơ nhện ngay trên người cậu.

Nhưng Byron lại không có nói gì, thậm chí còn thu lại sợi tơ của tiểu đệ cậu giấu kỹ đi, sau đó ở bên cạnh cậu bình tĩnh ngủ một giấc? !

Chuyện này… Rất lạ.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:  Tiểu kịch trường

Eiser: Mi là heo sao? Làm sao mi có thể ngu ngốc như vậy? ?

Emma: QAQ

Eiser: Mi đem tơ nhện lưu trên người của ta là muốn làm gì a? !

Emma: QAQ

Eiser: Mi chỉ biết QAQ sao! ! !

Emma: QUQ

Eiser: … ! @#! #%$#^$&@$!

# có tiểu đệ như vậy thật sự là tổn thương không dậy nổi #

XD kỳ thật tiểu đệ dễ thương ngu ngốc, em trai trong miệng Eiser này là vật cưỡi của Eiser, này nội dung vở kịch không mang khẩu vị nặng ví như Eiser biến hình thành Nhện vương hay quái thú linh tinh… Các bạn đã  biết, cho nên không cần sợ hãi w

Lại nói mọi người chỉ nhìn mà không thu nhận ta, thật là đả kích người quá mà hu hu hu~

Thời điểm để quỳ lạy và la liếm a~

【Archer ném bom x2】 thật là tốn kém, cho rằng đó là lễ vật dễ nhận ( thật ngu khi nói chuyện với ngươi a uy.

—————————-

(*) Tiểu Tri Chu: Con nhện nhỏ

Dị thế chi chưởng thượng danh chu – Chương 11

Edit: Seira + Beta: Tiểu Vân

☆, Chương 11: Tướng ngủ

Byron gập cuốn nhật ký lại.

Dựa vào hành lang tầm mắt của anh rơi vào một bóng dáng đơn độc trên giường người kia đang ngủ và phát ra tiếng hít thở nhè nhẹ, hiển nhiên đã chìm trong mộng đẹp.

Byron đưa tay cẩn thận cất kỹ cuốn nhật ký, anh đứng lên, đi tới cái giường thứ hai ở giữa phòng.

Anh bước đi không hề phát ra tiếng động. Trong phòng khách sạn, trên sàn nhà được lót một lớp thàm lông dê rất dày, tấm thảm dài mềm mại cơ hồ đã làm giảm nhẹ toàn bộ âm thanh, giúp Byron đủ thời gian đi lên giường mà không kinh động đến Eiser.

Kiếm sỹ trẻ tuổi lặng lẽ đứng, tầm mắt bình tĩnh nhìn vào khuôn mặt của người đang ngủ ngon lành kia.

Công bằng mà nói, Eiser có một khuôn mặt có thẻ nói là “đẹp”, đương nhiên lời khen như thế nhất định chỉ khi trên mặt cậu không có biểu tình cổ quái thì mới có thể áp dụng.

Byron nhớ rõ thời gian đầu mình đem cậu theo từ trong sào huyệt nhện vương đi ra, cả người chật vật không chịu nổi, khuôn mặt thanh niên hoàn toàn bị vết bẩn che lấp căn bản thấy không rõ tướng mạo. Chỉ riêng đôi mắt kia, người khác không khỏi cảm thấy nó rất ấn tượng.

Eiser có ánh mắt đen sâu thẳm, giống như là một vòng xoáy thời gian trước tiên thu hút tầm mắt của người đầu tiên nhìn vào nó, càng đừng nói trong cặp mắt kia tựa hồ mỗi một khắc đều có sắc thái linh động biến ảo, lực lượng cơ hồ khiến người khác đui mù. Thực ra lúc cậu đang ngủ mới có thể làm cho người ta cảm thấy được vẻ “đẹp” kia, cũng là bởi vì lúc cậu tỉnh táo, ánh mắt kia rất am hiểu thu hút tầm mắt người khác.

Sau đó, khiến Byron lại một lần nữa cảm thấy ngạc nhiên chính là bộ dáng lúc Eiser tắm rửa xong thay một bộ quần áo mới. Vốn cậu có màu da có chút không giống với người thường, làn da Eiser ở dưới ánh sáng có vẻ hơi trắng sáng, quả thực trắng giống như trứng gà bóc, đồng dạng làm cho mọi người không thể dời mắt và khiến con người ta đui mù.

Sẽ không có người thường nào có làn da như vậy, không, ngay cả hầu tước phu nhân Marianna có làn da được chăm sóc tốt nhất trong thành phố cũng không có màu da tốt như vậy. Byron thậm chí có thể tưởng tượng được nếu hầu tước phu nhân Jean-Marie Anna thấy Eiser, thì nhất định sẽ bị bà quấn lấy hỏi tới tấp bí quyết bảo hộ làn da đến phát điên đi.

Cảnh tượng đó sẽ thú vị lắm đây.

Nghĩ vậy, kiếm sĩ trẻ tuổi không khỏi lại cười nhếch miệng.

Vào lúc này, thanh niên tóc đen vốn còn đang đắp chăn kín mít bỗng nhiên đem chân thò ra bên ngoài, cuộn chăn trong lòng sau đó thuận thế nghiêng người để một mảng lớn da thịt phần eo trắng tinh thon gọn nhất thời rơi vào tầm mắt Byron.

Hiển nhiên, người này tướng ngủ cực xấu.

Byron khi cậu đi tắm đã rung chuông nhờ người phục vụ chuẩn bị một kiện áo đơn làm áo ngủ, lúc này đã ngủ lăn lộn lộ phần eo ra ngoài, Eiser còn đang trong mộng đẹp đối với tình trạng này hoàn toàn không biết gì cả, khuôn mặt cậu ngủ vô cùng thoải mái ngủ hoàn toàn tương phản với tư thế ngủ của cậu lúc này.

… Có trời mới biết mười phút trước kia người này mới từ trong phòng tắm đi tới vẫn có tinh thần hưng phấn đấy…

Đứng ở bên trên giường kiếm sĩ có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Tuy nói là dựa trên mục đích an bài nhân vật khả nghi ngay cạnh để thuận tiện giám thị nên mới lừa Eiser để  cậu cùng mình ngủ chung ở gian phòng này, dùng lương tâm mà nói, người này thật sự chính là nhân vật nguy hiểm sao?

Nói một cách dễ hiểu, Byron tuy rằng cảm giác trên người Eiser có rất nhiều điểm đáng ngờ, cũng có thể nhận thấy được Eiser ít nhiều che giấu một ít chuyện về cậu với mình chỉ cần mỗi lần bị anh hỏi vấn đề của bản thân cậu liền lấy một bộ dáng ấp úng không thể trả lời nhưng anh không cảm giác Eiser đối với anh cùng Simon có chút ác ý nào, thậm chí ngay trước một buổi tối, Eiser còn tại chỗ con rết to lớn kia công kích cứu bọn họ.

Byron còn nhớ rõ lúc ấy trên mặt Eiser có biểu tình trợn mắt há hốc mồm, bộ dạng lúc đó tựa hồ là bản thân đều bị một chiêu thức cấp độ đó của chính mình đánh tới làm sợ ngây người.

Cái loại phản ứng này trừ phi là kẻ lừa gạt già đời, nếu không rất khó giả bộ ít nhất Byron rất tự tin, lấy việc luyện tập của anh từ nhỏ không hề ngừng rèn luyện cách nhìn người đến nay, chỉ cần có một tia manh mối anh nhất định có thể phát hiện, nhưng mà từ khi biết Eiser cùng ở chung đến hiện tại, phản ứng của cậu đều rất chân thật, chân thật đến làm cho người ta căn bản tìm không ra tí xíu điểm đáng nghi nào.

Huống chi, Eiser biết rõ về hai anh em anh, trừ bỏ cùng thảo phạt nhện vương còn các nhiệm vụ khác có liên quan, anh và Simon căn bản không có ở trước mặt Eiser lộ ra tin tức gì về thân phận Vương tộc đế quốc Aulakh, dưới tình huống cái gì cũng không biết, bọn họ cũng không hình thành quan hệ lợi ích.

Nói một cách dễ hiểu, nếu có chuyện gì khác xảy ra, có lẽ Eiser còn phải hướng bọn họ báo ân trên thực tế thật sự cậu đã làm như vậy .

Đêm qua bọn họ lọt vào bẫy đánh lén của ma vật cao cấp thì nếu Eiser đối với bọn họ có mang tà tâm, trên lý luận mà nói cậu cũng không ở thời khắc mấu chốt ra tay giúp đỡ.

Byron không thể quên được lúc Eiser xuất ra cái chiêu thức kia buột miệng nói ra cảm thấy không thoải mái.

Cậu nói, tuyệt đối không thể.

Tuyệt đối không thể thương tổn anh? Tuyệt đối không thể để cho anh xảy ra chuyện? … Hoặc là, tuyệt đối không thể công kích anh?

Xét thấy chỉ con rết to lớn kia đối với Eiser biểu hiện ra ngoài vẻ “Hứng thú”, theo như phân tích Byron vẫn là cảm thấy được hai cái trước đáng tin hơn. Vì thế, nói theo cách khác, sâu chuỗi lại tất cả những biểu hiện của Eiser trong mấy ngày ở chung, lời Simon nói rất có thể là sự thật, Eiser, thích anh?

Vì thế đối mặt với anh và đối mặt với Simon là hai thái độ hoàn toàn khác nhau, thời gian ba người ở cùng trong nơi hoang dã Eiser càng thích ngồi ở gần anh, có cái gì ăn ngon ăn tốt trước tiên Eiser đều nhìn về phía anh, thậm chí đem người này lừa đến cùng anh ngủ chung một gian phòng cậu không chút do dự liền tin tưởng hơn nữa tiếp nhận rồi…

Byron nhíu mày!

Anh phát hiện mình cũng không chán ghét khi bị thân cận như vậy.

Nhưng điều này không có nghĩa là anh sẽ bỏ qua tất cả những điểm đáng ngờ trên người này. Ngoài trừ cậu đang ở trong sào huyệt nhện vương mà còn sống đồng thời nhện vương không một dấu vết đột ngột biến mất, trái lại khi Eiser giết con rết to lớn chỉ bằng một chiêu đó mới là điều khả nghi nhất.

Hơi mờ ảo, như là đột nhiên ở trong không khí không theo quy tắc nào xuất hiện một bóng mờ, như là có một lực đẩy thật lớn… Hoặc là nói kỹ năng sử dụng trọng lực áp chế.

Byron có thể khẳng định chiêu này tuyệt đối không thuộc bất kỳ một thuộc tính nào ngay cả không gian tuy rằng anh là kiếm sĩ, nhưng từ nhỏ đến lớn anh gặp không ít Ma Pháp Sư, chưa bao giờ thấy qua Ma Pháp Sư có thể sử dụng loại kỹ năng này.

Nhưng…

Có lẽ anh biết chiêu thức Eiser đã dùng kia là cái gì.

Byron nhớ rõ năm đó khi anh được chọn làm ứng cử viên của Thần Quang Minh, từng nghe lão sư kiếm thuật của anh Đại Kiếm Sư Aldrich Dewar nổi tiếng uy nghiêm nói mỗi một vị thần đều có thần dân của riêng ngài, tựa như anh cùng với Thần Quang Minh giống nhau, mỗi một nguyên tố của thần, Không Gian Chi Thần cùng với vận mệnh chi thần cũng đều có mặt ở trên phiến đại lục này.

Vị Đại Kiếm Sư kia kiến thức rộng rãi thậm chí còn đề cập mỗi đặc điểm của mỗi vị thần và phương thức nhận dạng họ, dĩ nhiên, những tộc được thần linh phù hộ như ở trong lịch sử cũng rất hiếm thấy, bởi vậy Byron từ chỗ Aldrich chỉ nghe được vài khái niệm khá mơ hồ.

Trong số những thần dân của thần, điều thú vị nhất là ước chừng ở hơn một trăm ba mươi năm trước trên phiến đại lục này xuất hiện thần dân của Minh thần, Ignatius Moz Edgar. Cơ hồ là từ hơn một ngàn năm nay đây là chuyện hiếm thấy, vị thần dân Minh thần là một Long Tộc, nói cách khác chính là Hắc Long có huyết thống phi thường thuần tuý.

Có thể nói, sự xuất hiện của nó cũng rất khó đoán: vị thần dân Minh thần này bỗng nhiên xuất hiện tại lãnh thổ Thú Tộc, một câu cũng không nói liền san bằng một trong bốn thành phố chính thuộc Thú Tộc. Đây là một đòn đánh nặng nề đối với Thú Tộc, họ vẫn đang tiếp tuc khắc phục mọi thứ sau cuộc chiến, thủ phạm gây ra tất cả chuyện này lại không chút tiếng động lập tức biến mất.

Nói cách khác, đến nay Thú Tộc cũng vẫn không hiểu được vì cái gì Minh thần lại bất ngờ tới vùng đất này, bởi vì sau này nó cũng không bao giờ xuất hiện lại lần nữa.

Căn cứ điều mà lão sư kiếm thuật tôn kính hình dung, kỹ năng này là một trong những ký năng mà năm đó một vị Long Tộc thuộc cai quản Minh thần dùng để san bằng một thành phố, cùng với kỹ năng mà anh đã thấy Eiser dùng tối hôm qua không khác biệt lắm.

Đúng vậy, Byron hoài nghi Eiser là thần dân của Minh thần.

Nếu suy đoán của anh là đúng, như vậy Eiser ở sào huyệt nhện vương có thể không mang theo pháp khí bảo hộ mà lông tóc vô thương sống sót đó là chuyện đương nhiên. Thần dân của Minh thần nhất định là thuộc tính hắc ám cùng với anh thân là thần dân của Quang Minh đương nhiên có được thuộc tính quang là thông thường, nhện vương cũng là thuộc tính hắc ám miễn dịch khỏi hiệu quả ăn mòn việc này căn bản khỏi phải nói.

Byron nhẹ nhàng chớp mắt.

Anh tựa hồ thấy ở sau gáy Eiser, dưới tóc ngắn màu đen, có cái cái gì trắng… Giống như là sợi tơ gì đó.

Bởi vì dưới một đầu tóc đen của Eiser lộ ra, cho nên sau đó phát hiện nó cảm thấy khá bắt mắt.

Byron bỗng dưng tiến lên hai bước, cúi người xuống rất nhanh, sau đó chuẩn xác, hoàn toàn không để cho Eiser phát hiện ra tay anh nhẹ nhàng mà nhặt lên này cái đồ vật này nọ nhỏ đến mức khiến anh cảm giác như đây là ảo giác, cái “sợi tơ” kia độ mềm dẻo dĩ nhiên trái ngược lẽ thường, Byron thử ra sức lôi kéo nó, lại phát hiện đồ chơi này chỉ bị kéo càng ngày càng dài, rút ra tiểu đao sắc bén bên người thử cắt, căn bản nó sẽ không đứt.

Loại cảm giác này… Quá quen thuộc.

Thiếu chút nữa Byron đã bị suy nghĩ của chính anh làm hoảng sợ.

Chính là thứ này lại là như thế nào hiện tại lại xuất hiện trên người Eiser vừa mới tắm sạch sẽ đây?

Byron nhặt “sợi tơ” kia đến bên cửa sổ, nhìn thấy sợi tơ rất nhỏ trắng kia lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời, màu sắc gần như trong suốt. Cơ hồ là trong nháy mắt đang nhìn nó lộ ánh sáng rực rỡ, anh liền liên tưởng đến làn da Eiser … Hai điều này làm cho người ta cảm giác thức sự quá giống nhau, người khác không thể không liên hệ chúng lại cùng một chỗ.

Nếu quả thật đúng như anh nghĩ như vậy Eiser cậu…

Kiếm sĩ tóc vàng khẽ quay người lại, nhìn thoáng qua Eiser còn đang trên giường ôm mền ngủ say, sau đó khẽ nhíu mày suy tư, anh một lần nữa đưa tay lôi cuốn nhật ký ra, đem cái “sợi tơ” đáng ngờ kia kẹp vào.

Rất thú vị, Byron nghĩ.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:  Chúc quý vị có ngày lễ vui vẻ ~

 

Lưu Ly Luyến Quân – Chương 61

Edit: Seira

Chương 61:  Lưu Linh bị nhốt

Tu… Ngươi đang làm cái gì đó?

Hai mắt đang nhắm của Lưu Linh chầm chậm mở ra, hồng mâu phát ra quang mang chói mắt.

Luyện tập pháp thuật mà thôi.

Không nhanh không chậm thu hồi hào quang hắc sắc trong tay, Tu nhíu mày, cười tà.

Bằng không Linh nghĩ đến ai?

Tại sao ở bên trong hồ sơn luyện tập quỷ chú? Ngươi rảnh lắm sao?

Lưu Linh hừ một tiếng, bỏ qua biểu tình khó tin.

Có quan hệ gì?

Tu không thèm để ý mỉm cười, nhìn về phía Lưu Linh ánh mắt cũng mang theo một tia hài hước.

Linh ngươi không phải đã bố trí trận pháp phòng hộ cao cấp sao? Chỉ cần người không lộ ra yếu huyệt, cũng sẽ không bị phát hiện a.

Kia cũng không ngăn được quỷ khí của Tu ăn mòn?

Lưu Linh không tính cùng Tu chu toàn đi xuống, Linh liền đem Tu mang theo bên người chính là sợ hắn sẽ mang lại phiền toái cho chính mình, dù sao đối bọn họ loại tu hành này đa tâm, đáng giận chính mình tại sao lại để ý đến cuộc sống của người khác mà Tu không thể nghi ngờ rằng chính hắn để tâm, hắn đối Lưu Ly bọn họ cảm thấy rất hứng thú, điều đó làm hắn có chút lo lắng.

Ngươi rốt cuộc nghĩ thế nào?

Linh thật đúng là hiểu ta!

Tu thản nhiên cười không nói lời nào, khuôn mặt tao nhã phong tình.

Ta chính là muốn nhìn xem hai người kia có khả năng kiên trì đến trình độ nào mà thôi, Linh chẳng lẽ không nghĩ đến?

Ta không nghĩ đến!

Lưu Linh có chút ảo não hất tay hắn ra, chính mình và hắn cách nhau một khoảng cách.

Kia là đệ đệ ta ! Đừng tìm phiền toái cho ta !

Hình tượng, hình tượng, chú ý hình tượng a Linh.

Mắt khẽ nheo lại, quỷ khí của Tu tăng vọt tránh thoát khỏi tay Lưu Linh hướng về hắn, đồng thời ngăn trở yêu lực hắn tấn công thân thể chính mình, một đạo quỷ lực nương theo tay phải trước ngực phản kích mà ra.

Hừ!

Bay nhanh xoay người lui về phía sau, Lưu Linh ngã ngồi trên giường ngọc xuất hiện trong trạng thái bán hồ yêu, ở trạng thái mới có thể phát huy tốt năng lực của nàng, đối mặt tu hắn là không dám đắc ý, hắn cũng không cho rằng chính mình vừa mới đánh lén liền lấy được lợi thế.

Bất luận thế nào Lưu Linh bộ dáng ngươi lúc này quá mê người.

Trong lúc nói cười ngón tay Tu kết ấn tế xuất ra pháp bảo, một loại trượng ngọc phỉ thúy khảm một cái đầu lâu bằng bảo thạch, một ngọc trượng ba thước lơ lửng trước ngực, tử bảo thạch phiếm chút quang mang u ám lạnh lẽo, Tu có chút khẽ cúi đầu nhíu mắt nhìn Lưu Linh, một bên khóe miệng gợi lên nụ cười yếu ớt.

Không sợ quỷ khí của ta phá tan kết giới, bị Lưu Thương phát hiện ra sao?

Đương nhiên sợ Lưu Linh làm liều, đôi mắt hồ ly khẽ nheo lại, đột nhiên xuất ra một đạo yêu khí đánh về phía tu, Tu khinh thường tránh ra, nghĩ cười thêm một chút lại đột nhiên thấy được trong mắt Lưu Linh kia có chút đắc ý, thầm nghĩ muốn phi thân mà dậy thì đã không còn kịp rồi, kia thúc giục yêu khí bên cạnh hắn bay lên từ dưới, một đạo ám văn màu đỏ quỷ dị trên mặt đất hiện lên, đằng điều* như bay múa thôi thúc năng lượng màu tím quấn quanh trói lại thân thể Tu, Tu nhíu mày lại cổ tay chuyển động dùng ngọc bảo huyễn hóa ra quỷ khí muốn chặt đứt đằng điều, lại kinh ngạc phát hiện quỷ khí đối với roi mây không hề có lực sát thương.

(*) đằng điều: roi mây

Không cần phí công, hắn thế nhưng chính là nhờ năng lượng của ngươi chuyển hóa tạo nên lồng giam nga, quỷ khí của ngươi đúng là năng lượng của hắn, cũng không uổng phí ta cùng ngươi tại nơi khô khan này ở nhiều ngày như vậy, chính là vì giúp hắn thích ứng năng lượng chuyển đổi thuộc tính của ngươi nga.

Lưu Linh cười cười khôi phục hình dạng người thường.

Này chính là do ta trước kia tạo ra đến trêu cợt Lưu Ly, không nghĩ tới sẽ có một ngày dùng tại trên người ngươi. Không cần giãy dụa, thứ này tuy vậy đều không có gây ra một chút điểm thương tổn nào, nhưng là lại có thể tiến đến vây khốn ngươi, cho dù ngươi cắt đứt năng lượng cũng không có tác dụng nga, hắn mấy ngày nay hấp thu năng lượng cũng đủ bằng ngươi mấy tháng.

Lưu Linh bình tĩnh ngồi ở trên giường ngọc, vuốt cằm nhìn tu, rốt cục thắng người này một trận, trước kia luôn bị hắn đánh bại.

Ngươi liền thành thật ở lại hồ sơn thật tốt cho ta, ta muốn đi tìm Lưu Ly! Ngươi tốt nhất ngừng giãy dụa thôi rất tốn sức nga, ta không muốn lúc này hồ yêu phát hiện ngươi, còn có ngươi xem!

Tu nghe vậy quả nhiên đình chỉ giãy dụa, cúi đầu không biết hắn suy nghĩ cái gì, Lưu Linh nghĩ đến hắn thất bại cảm thấy ảm đạm, tò mỏ hỏi, đã thấy tu nhịn không được cười ra tiếng.

Ngươi cười cái gì?

Lưu Linh kỳ quái chất vấn, cảm giác có điểm không đúng lắm, đột nhiên cái động khẩu truyền đến một trận năng lượng dao động lạ lẫm , Lưu Linh thầm nghĩ không xong, nhanh chóng vọt tới cửa lại bị yêu lực càng mạnh bắn ngược trở về.

Lưu triển…

Ổn định thân hình, Lưu Linh tỏ ra phòng bị nhìn thân ảnh đứng ở trước cửa động, lúc gặp lại người phía sau hắn thì cảm thấy thê lương.

Tu, ngươi!!

Lưu Linh không nói gì nhìn về phía Tu, ánh mắt phức tạp nhìn Tu trong lòng không khỏi run lên, chưa bao giờ thấy qua bộ dáng ẩn nhẫn như vậy của Lưu Linh , cho dù trước kia ngoạn hơi quá phận Lưu Linh đều không có tức giận quá, lúc này đây Tu biết hắn là thật đụng đến điểm mấu chốt của Lưu Linh.

Ta cùng bọn họ không có quan hệ, chính là…

Tu theo bản năng muốn giải thích, dùng tài ăn nói kỳ quái chính mình nói ra để làm Lưu Linh không tức giận, hắn với chính mình cao hứng liền tốt lắm a, tuy nhiên trong đầu chính mình nói không cần để ý, nhưng miệng vẫn là đem lời giải thích nói ra.

Không nói cho ngươi bọn họ phát hiện ra ngươi mà thôi.

Chỉ thế thôi! Ngươi!!

Lưu Linh vừa định phát hỏa, nhưng nghĩ đến không phải thời điểm, nghĩ thấy Tu rốt cuộc là sẽ không hại chính mình, nhưng hắn vẫn là không nhất định hội buông tha Tu, vì thế nhảy lên phía trước bảo vệ hắn, đồng thời cởi bỏ cấm chế đối với Tu .

Tu nhìn thấy động tác của Lưu Linh, nhất thời phản ứng có điểm chẳng biết làm sao, im lặng đứng ở phía sau Lưu Linh.

Lưu thương nhìn thấy động tác hai người mày không khỏi nhíu lại, Lưu Triển biết là do Lưu Thương tự động thủ, trong mắt hiện lên một chút suy tư , Lưu Triển chuyển tầm nhìn về phía Lưu Thương.

Trưởng lão, Triển có một kế sách mang Lưu Ly trở về.

Lưu thương không nói, nhưng hạ tầm mắt xuống khuôn mặt Lưu triển.

Trưởng lão, lấy Lưu Linh làm gốc, Triển có nắm chắc mang Lưu Ly về? Trưởng lão suy nghĩ.

Tầm mắt Lưu Triển đảo qua Lưu Linh và Tu, khuôn mặt xinh đẹp nhàn nhạt như trước nhìn không ra cảm xúc, Tu khẽ nheo mắt nhìn Lưu Triển, một bên Lưu Linh chuẩn bị bùng nổ (nổi giận), đồng thời lấy tay che miệng Lưu Linh, Tu lấy ánh mắt ý bảo hắn câm miệng, sau đó chậm rãi mở miệng nói.

Các ngươi làm gì ta mặc kệ, nhưng nếu tùy tiện động thủ với chúng ta, ta không cam đoan nhóm quỷ binh quỷ tốt của ta sẽ không tìm hồ sơn gây phiền toái, lấy một mình nhân số hồ sơn rước lấy địch nhân quỷ tộc, thương trưởng lão cũng nên lo lắng một chút này bọn nhỏ đi, không có trưởng lão có thực lực như vậy bọn họ thế nhưng sẽ là mầm mống tố.

Tu lời nói không nặng không nhẹ, tuy hắn không ngừng ước thúc hành vi cũng rất thiên vị nhưng thực lực cường hãn hay hắn sai sử lũ quỷ phía dưới tốt xấu gì cũng là thủ hạ của hắn Quỷ Vương cấp cao, không kém là bao lúc Lưu Thương đến, Lưu Thương dám tùy tiện động thủ hắn cũng không sợ, bằng không hắn cũng sẽ không thưởng thức như vậy.

Lưu thương cũng không phải kẻ tiêu nhân, tuy nhiên hắn cũng có kiên trì cùng kiêu ngạo của chính mình , nhưng này là đối với tộc nhân của mình, dù sao hắn là tộc nhân tôn quý tồn tại, đối với ngoại nhân hắn rất có chút tư tưởng bài xích, cho nên đối với lời nói của Tu thật sự hắn cũng không có vì tự tôn của mình mà xúc động làm việc.

Hừ lạnh một tiếng xoay người rời khỏi động ốc, Lưu thương tùy tay bày ra trận pháp vây khốn so với Lưu Linh cao một bậc, ý tứ rất là rõ ràng đem bọn họ giam giữ tại sơn động , Lưu Triển có chút do dự, đối với Lưu Linh gật gật đầu, cho hắn một ánh mắt an tâm , sau đó theo sát Lưu thương rời khỏi.

Tiểu tử này không đơn giản.

Tu đối với bóng lưng Lưu Triển thấp giọng nói một câu, rõ ràng là hắn phát hiện bọn họ trước, hiện tại ở đây giả bộ một bộ quay lưng về phía bọn họ , không biết có cái chủ ý gì?

A!

Trên tay truyền đến một trận đau nhức, Tu không khỏi kinh hô lên một tiếng buông Lưu Linh ra , thấy trên tay có hai hàng dấu răng chói lọi, Tu chỉ vào Lưu Linh nhất thời không biết nên nói cái gì, Lưu Linh cư nhiên lấy miệng nha cắn hắn, dấu răng sâu hoắm kia có thể nhìn ra hắn cắn có bao nhiêu lực.

Đúng là bản chất của hồ ly!

Nhìn nàng đối với Tu cắn một cái, Lưu Linh phẫn hận trừng mắt với Tu không nói lời nào, người này cư nhiên cắn mình, nhưng cũng bảo vệ hắn, đối với tộc nhân ngỗ nghịch Lưu thương, tuy là sẽ không giết hắn, nhưng phải phạt nặng, thậm chí phế đi tu vi của nàng đều có thể, Lưu Linh một bên sinh khí một bên nghĩ thấy chính mình không có căn cứ tức giận, dù sao mình cùng Tu đấu đi đấu lại, bọn họ tính là cái quan hệ gì.

Nghĩ thầm, Lưu Linh liền không hiểu sao cảm thấy ủy khuất, muốn biết tình hình hiện tại phía Lưu Ly bọn họ thế nào, Lưu Linh trừng mắt rốt cục không nhịn được rớt nước mắt, Tu vừa thấy thực chính là bị trấn trụ, khi nào thì nhìn thấy yêu tinh khóc, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho tốt.

Ngươi, đừng khóc a, đừng khóc.

Tu có điểm bối rối cấp Lưu Linh lau nước mắt, hắn chưa gặp trường hợp nữ nhân đột nhiên không tiếng động rơi lệ, làm Tu không thể thích ứng được.

Đúng vậy, ta chính là thực ngoài ý muốn, có điểm không thể thích ứng.

Tu đối với hành vi của chính mình giải thích.

Tu dỗ dành như vậy Lưu Linh nước mắt càng rơi nhanh hơn, tu bất đắc dĩ đành phải ôm lấy nàng vỗ nhẹ dỗ dành.

Ta cam đoan, Lưu Ly đừng khiến ta rối loạn thêm nữa được không? Ta về sau đô giúp ngươi còn không được sao chứ…..

Bị Tu ôm có chút ngốc lăng, Lưu Linh tuy nhiên như trước không ngừng khóc, khóe miệng cũng không tự giác nâng lên nụ cười nho nhỏ.

Tại Thanh Nhiên cư, An Quân Việt cùng Lưu Ly đến thư phòng, Lưu Ly một bên ăn, còn An Quân Việt nằm vào ghế dựa bên cạnh bàn xem thư, thỉnh thoảng đối với An Quân Việt ngồi ngay ngắn ở một bên đọc sách có chút ngốc lăng, càng xem càng nghĩ thấy thích, nam nhân suất như vậy là của mình, Lưu Ly ngẫm lại miệng nhịn không được mỉm cười.

Lưu Ly bên kia đang tự ngoạn, bị tầm mắt nóng rực như lửa của An Quân Việt nhìn như vậy nào còn có thể được được đọc sách, buông thư ngẩng đầu lên bất đắc dĩ mà ôn nhu cười cười, An Quân Việt rốt cục không chịu được cố ý hấp dẫn Lưu Ly.

Lại muốn thế nào đây?

Lưu Ly nghe vậy mắt sáng rực tiến đến, hạ thư trên tay đứng dậy ngồi trên đùi của An Quân Việt, đem hơn phân nửa sức nặng đặt ở trên người hắn .

Chuyện của Hi nguyên giải quyết cũng đã ổn, chúng ta rõ ràng đem địa phương kia tặng cho bọn họ, sau đó chúng ta đi ra ngoài du ngoạn thôi, ta ở đây chán đến phát ngốc.

Sau khi Lưu Ly nói thỉnh cầu của mình, An Quân Việt một bộ biểu tình đã biết mỉm cười nhìn hắn.

Đã biết ở với ngươi không lúc nào nhàn nhã cả, hiện tại sự tình còn chưa có giải quyết ổn thỏa, không thích hợp để chúng ta du ngoạn khắp nơi.

An Quân Việt ra vẻ nghiêm túc phe phẩy quạt, xem Lưu Ly một bộ dạng không có tinh thần, ngữ khí không khỏi thay đổi.

Chẳng qua, chúng ta thu liễm hơi thở không bị người phát hiện là có thể.

Ngươi đùa ta?

Lưu Ly liền phản ứng đi tới ôm chặt An Quân Việt, muốn trêu đùa lỗ tai hắn, An Quân Việt cười khẽ né tránh, đột nhiên Lưu Ly biểu tình ngưng trọng, dừng động tác, An Quân Việt cũng dừng lại ngẩng đầu nhìn về phía bên ngoài, hai người nhìn nhau đi tới bên ngoài, chỉ thấy một cái tiểu yêu tinh màu xanh đang loay hoay trên bầu trời ngoài kết giới có ý đồ tiến vào.

An Quân Việt động thủ bắt lấy hắn, tiểu yêu tinh trong tay An Quân Việt thập phần cung kính quỳ gối .

Lưu Ly công tử, Triển chủ nhân bảo tiểu yêu đến truyền lời, Lưu Linh tiểu thư đang ở trong tay Thương trưởng lão, sự tình khẩn cấp, kể lại rõ ràng tình huống mời ngài cùng tiểu yêu đi gặp Triển đại nhân, hắn tại một nơi không xa đợi ngài.

Tiểu yêu tinh nói xong xuất ra hình ảnh, Lưu Linh cùng Tu ở trong sơn động  cùng lưu thương đối mặt qua một màn ảnh, màn ảnh biến mất sau đó tiểu yêu tinh bay lên giữa không trung, Lưu Ly vừa thấy Lưu Linh xuất chiêu có chút lo âu nhìn về phía An Quân Việt.

Ta ẩn thân đi theo ngươi.

Thầm nghĩ hiện tại ở hồ sơn không có gì nguy hiểm, tiểu yêu tinh cũng không đợi An Quân Việt mà đã chạy đi rồi, An Quân Việt đối với Lưu Ly gật gật đầu, hai người cùng đuổi theo hướng tiểu yêu tinh đã đi.


(*) Các bạn xem thấy có lỗi sai nào thì báo cho mình để mình sửa nhé, cảm ơn các bạn reader vẫn còn theo dõi bộ truyện này ❤

Dị thế chi chưởng thượng danh chu – Chương 10

Edit: Seira + Beta: Tiểu Vân

☆ Chương 10: Thiếu nữ

Eiser đen mặt đi theo Byron cùng Simon vào một khách sạn nằm ở phía đông tòa thành, nghe nói trước đó hai người bọn họ xuất phát đi vào chỗ sâu trong đầm lầy đã từng dừng chân ở nơi này, vì đã quen biết lão bản của khách sạn này, đồng thời cũng biết được người ở chỗ này phục vụ rất tốt, cho nên lúc này họ vẫn đặt chân ở đây.

Sau khi vào khách sạn, Eiser rốt cục nhịn không được cơn tức hung hăng trừng mắt nhìn Simon một cái, tên hỗn đản này từ lúc thuận lợi vào thành vẫn luôn luôn nhắm mắt, sau đó nhún nhún vai.

Quả thực là chỉ có thể nhẫn!

Tôi nói này, anh có thể ngừng cười được chưa? Eiser mặc dù trong lòng tràn đầy căm phẫn bất bình, lại vẫn bảo trì lý trí hạ thấp thanh âm: “Lão tử bị sờ mông buồn cười lắm hở? !”

Cậu may mà chưa tức điên tới nhanh mồm nhanh miệng, nói ra chuyện xấu hổ kia!

Simon nhếch miệng, cười đến vui vẻ: “Cậu bị sờ mông có cái gì buồn cười, chân chính khiến tôi buồn cười là tiếng kêu thảm thiết của cậu kìa, thật sự tìm không thấy từ nào hay hơn so với ‘Kinh thiên động địa’.”

Eiser nhìn thoáng qua Byron người vẫn đứng bên cạnh theo dõi họ nói chuyện kéo kéo khóe miệng, một bộ dạng vui vẻ thích thú theo dõi đối thoại giữa hai người.

“Simon, anh dùng từ này…” Không phải là ảo giác, giọng nói của Byron mang theo ý cười. Anh dừng lại một chút, sau đó bổ sung thêm: “Quả không sai.”
Đậu… Má…

Ngay cả Byron cũng như vậy! Quá là dọa người TUT (mặt khóc) ngày hôm đó hoàn toàn chịu không nổi nữa…

Không còn tâm tình phản bác lại Simon, Eiser với tinh thần bị đả kích nghiêng đầu đi che mặt, rơi vào trạng thái mờ mịt.

Hai huynh đệ trong cùng một thời điểm nghe thấy Eiser lẩm bẩm: “Tôi… Đang nhớ lại lúc đó… Dưới ánh hoàng hôn đang buông xuống… Đó là lúc tôi mất đi trinh tiết…”

… Trinh tiết?

Byron nhìn Simon liếc mắt một cái, đối phương cũng đồng dạng quay về lấy ánh mắt nghi hoặc thứ đó là cái gì vậy?

Rốt cục lúc này người làm của khách sạn cũng xuất hiện, cúc áo cài một cách vội vã, mắt mũi vẫn còn nhập nhèm khách hàng đến vào sáng sớm quấy nhiếu giấc ngủ như họ rất phiền, một trăm phần trăm là không được hoan nghênh.

Cách vương thành càng xa, lại càng không thể cam đoan trong tình huống này những người làm này đều mang khuôn mặt tươi cười đón chào.

May mắn chính là tin đồn hai huynh đệ muốn đi thảo phạt nhện vương ở trong thành Agra đã được lưu truyền khắp nơi, mà khách sạn nơi hai người đặt chân trước khi khởi hành, cơ hồ toàn bộ người làm ở nơi này đều nhận ra được hai người bọn họ. Người phục vụ bị bắt đứng dậy từ trong cái chăn ấm áp mềm mại tiếp đãi khách trọ cơ hồ vừa mới thấy được Byron đã lấy lại tinh thần: “Cám ơn trời đất! Các anh thế nhưng đã bình an trở lại? !”

Byron nhẹ nhàng mỉm cười: “Thần Quang Minh phù hộ.”

Tựa hồ cũng quen với cách nói của Byron, người phục vụ của khách sạn cũng cười lớn: “Thần Quang Minh phù hộ! Ngài muốn ở lại không? Như vậy vẫn giống lần trước cần hai phòng… Di? Cần cho ngài ba phòng sao?”

Byron ngừng lại một chút, lắc đầu: “Hai phòng là được.”

Người phục vụ đối với chuyện này cũng không có sinh ra nghi hoặc quá lớn, hắn biết hai vị mạo hiểm giả này muốn đi thảo phạt nhện vương là hai huynh đệ, có lẽ lúc này người ta là muốn hai huynh đệ cùng ở một gian đây? Đối với hắn mà nói, giờ phút này hắn càng cảm thấy hứng thú chính là quá trình bọn họ thảo phạt nhện vương nếu bọn hắn bình an trở về, nói cách khác, ma vật hung tàn ở chỗ sâu trong đầm lầy kia đã chết rồi sao?

Hắn trộm đánh giá một phen hai vị Mạo Hiểm Giả cùng người kia… Nhìn qua thanh niên tóc đen như là thường dân, cuối cùng đánh bạo hỏi: “Xin hỏi… Các ngài thật sự giết chết Nhện vương ở chỗ sâu trong đầm lầy sao?”

Hai huynh đệ sửng sốt, cùng luôn luôn đắm chìm trong cảm xúc buồn bã khi mất đi trinh tiết Eiser lập tức bắt lấy từ khóa mấu chốt cùng mình có liên quan, cũng chầm chậm quay đầu nhìn về phía người hỏi.

Người phục vụ có điểm xấu hổ đây là cái phản ứng gì ? Công cuộc thảo phạt thành công? Hay là thất bại?

“Không có.” Byron thở dài, mỉm cười buồn bã, vẻ mặt của anh như mang theo chút chán nản nói: “Nó đã rời khỏi sào huyệt. Chúng tôi trở về đây là có tính toán tiếp tục hỏi thăm tin tức, gần nhất có bất kỳ tin tức gì về Nhện Vương không?”

Người phục vụ không nghĩ tới chính mình sẽ nghe được loại đáp án này, sửng sốt lắc đầu: “Trên thực tế… trong thành Agra tin tức cuối cùng về Nhện Vương Eiser Ryan vẫn là thông tin lúc hai người xuất phát đi thảo phạt nó, bất quá để có được thông tin chính xác hơn thì bọn họ vẫn phải đi tới khách sạn Bird of Paradise.”

Phỏng chừng cũng ý thức được chính mình hỏi câu không nên hỏi, hắn lập tức cúi đầu bắt đầu làm thủ tục đăng ký, sau đó không dám nhìn ba người kia, trực tiếp đưa cho kiếm sĩ tóc vàng hai cái chìa khóa: “Có chuyện gì cần phục vụ các vị hãy rung chuông, ba vị nghỉ ngơi thật tốt.”

Một hơi nói hết câu, người phục vụ cúi người chào.

Eiser đi theo phía sau hai người leo lên lầu dọc đường có chút lúng túng. Này thật sự là… Trong nguyên tác Nhện vương chính là nguồn gốc khởi đầu của câu chuyện, hiện đã chết rồi, thật không nghĩ đến chính mình xuyên qua mới phát hiện, nguyên lai cậu lại có thể nổi danh như vậy, đến đâu bất cứ ai cũng biết cậu.

Chính là hai thủ vệ trên tường thành kia trộm phỉ báng sau lưng cậu = =!

Thuận tiện lên án một câu cho dù là muốn phòng ngừa Thú Tộc lẻn vào mà kiểm tra hình dáng đặc thù dù vậy cũng không thể tùy tùy tiện tiện sờ mông người a! Tốt xấu cũng chào hỏi thôi! Này tiểu thủ vệ tòa thành thiệt con mẹ nó không lễ phép!

Eiser lặng lẽ oán thầm thiếu chút nữa đụng vào sau ót người đi trước, cậu ngẩng đầu chỉ thấy đôi mắt chợt lóe của người tóc vàng ngắn, lời nói oán hận chuẩn bị buột ra lập tức nuốt trở vào. Người nào đó thò đầu ra: “Làm sao vậy?”

Chỉ thấy một cô gái đứng ngăn ở giữa cầu thang nàng mặc một thân áo liền váy màu nâu đậm dài tới mắt cá chân, vòng bên ngoài chiếc váy là chiếc tạp dề màu trắng, mái tóc dài màu hồng được buộc chặt đằng sau, trong mắt màu xanh biếc trông rất dọa người.

Đây là một hầu gái rất gọn gàng lộ ra vẻ phong tình vạn chủng (hấp dẫn quyến rũ).

Đúng vậy, hầu gái, vẫn là Eiser liếc mắt một cái có thể nhận ra ai là hầu gái.

Cô nàng này tên Fiona, là một trong ba hầu gái của nữ chính Yvette, thông minh tài giỏi, tam quan bất chính (*), cùng một cô gái khác tên Bella… Các ngươi biết đấy, Eiser cảm giác quan hệ tốt đẹp giữa hai người có điểm không dược bình thường.

(*) Tam quan tức là Nhân sinh quan, Thế giới quan, Giá trị quan. Tam quan bất chính (三观不正) đại khái là có những hành động, suy nghĩ, thủ đoạn, xúc cảm rất lí trí mà cũng rất điên khùng, rất chân thực mà cũng rất ngụy quân tử.

Dĩ nhiên đây không phải điều đáng chú ý, trọng điểm ở đây là nếu Fiona ở trong này, cũng có nghĩa thân là nữ chính trong nguyên tác Yvette đã xuất hiện !

Fiona đang dánh cược 50 cent là tới thỉnh bọn họ đáp ứng cùng đi gặp Yvette!

Ý thức được điểm này trong lòng Eiser “Đinh” một tiếng. Trong nguyên tác hai huynh đệ gặp Yvette là sau khi đợi cho bọn họ thành công thảo phạt nhện vương cùng trở lại kinh thành, ở tại nghiệp đoàn Mạo Hiểm Giả giao nhiệm vụ khi đó mới có thể phát sinh chuyện này, nhưng mà hiện giờ Yvette lại xuất hiện tại biên cảnh tòa thành trên núi cao…

Chẳng lẽ sự xuất hiện của cậu đã khiến cả nội dung câu chuyện phát triển theo hướng khác sao ?

Này hiệu ứng bươm bướm không khỏi cũng đến quá nhanh đi? Đương nhiên, đối với Eiser chuyện lần này không hề giống trong tiểu thuyết trước kia đã từng đọc, phát hiện mình cải biến nguyên tác, nguyên bản lịch sử theo sau mà bắt đầu thay đổi, ngay từ đầu cậu đã có ý tưởng rất đơn giản phá hư tam quan bất chính!

Đối với nội dung câu chuyện đã được cải biến từ đây, Eiser chỉ muốn nói hai từ: Tốt lắm!

“Ba vị ngày tốt lành.” Chỉ thấy nữ hầu Fiona khiêm tốn lễ phép hành lễ Eiser cảm giác nữ hầu ánh mắt hơi nghi hoặc đảo qua nhìn cậu sau đó nhẹ giọng mở miệng nói: “Xin hãy thứ lỗi cho sự mạo muội của tôi, chủ nhân của tôi chính là người phát nhiệm vụ ‘Thảo phạt Nhện vương’ ở nghiệp đoàn Mạo Hiểm Giả, nghe nói hai vị Mạo Hiểm Giả đã quay trở về, muốn cùng hai vị gặp mặt một lần, không biết ba vị có hay không…”

Phỏng chừng cũng là chú ý tới một thân ba người này căn bản không thể tiến hành chính thức gặp mặt, nếu tiếp tục Fiona này căn bản không chịu nổi nữa đột ngột lên tiếng nguyên bản nghe nói chỉ có hai người tiếp nhận nhiệm vụ lại trở thành ba người, chưa có xác định người thứ ba phía trước đến tột cùng là ai sao có thể tùy tiện đưa ra lời mời, còn nữa, nàng cũng vô pháp xác định mang theo loại người chật vật đến loại trình độ này trở về cùng tiểu thư nhà nàng gặp.

Mặc dù là quý tộc đã xuống dốc cũng có tôn nghiêm của quý tộc .

Có lẽ là biết ý định của nàng khi chặn ngang, có lẽ là đi suốt cả đêm mệt đến mức quả thật không muốn đi gặp, đi ở phía trước Simon trực tiếp đưa ra câu trả lời: “Tin tôi đi, bất kể là chủ nhân nhà cô hay là chúng ta, cũng sẽ không nghĩ ngay dưới loại tình huống này tiến hành nói chuyện gì đó.”

Mấy ngày ở chung, Eiser đối với tính cách Simon lạnh lùng cuồng bá đã khá quen thuộc, tiếp tục kết hợp ngữ điệu của hắn sau khi nói những lời này để phán đoán, này nhìn hắn như thân mật nhưng ngầm che dấu phía sau lời nói chính là: đại gia không rảnh cùng ngươi tán gẫu, lăn nhanh cho gia.

Đại khái là có thể hiểu ý nghĩ trong lời nói này của Simon, nữ hầu tóc hồng nhanh chóng lại cúi người thi lễ, nói xin lỗi rồi để lại một câu “Sẽ lại đến mời ba vị vào một dịp khác thích hợp” rồi rời đi.

Cái người chặn đường này đi rồi, nghĩ đến ngay lập tức sẽ có giường thơm ngào ngạt mềm mại để ngủ, ba người đều không hẹn mà cùng thư giãn.

Eiser nhìn thấy Simon cầm cái chìa khóa đi tìm phòng, nghĩ cũng tìm thời cơ đòi Byron cái chìa khóa chỉ thấy anh ta tinh chuẩn vô cùng tìm được phòng mở cửa đi vào, quay đầu hướng cậu nói: “Thất thần làm gì, đi vào a.”

Người nào đó ánh mắt trừng to.

Này, này…này này… Đây là cái tình huống gì? ! Này hai huynh đệ nghĩ thế nào cũng là bỏ tiền ra cho dù là chỉ thuê hai gian phòng. Cần ngủ chung một gian cũng là bọn hắn hai huynh đệ đi, hiện tại đây là cái tình huống gì làm sao lại là lão tử cùng anh một phòng ~ gào khóc gào khóc gào khóc ? !

Trong lúc Eiser đang hỗn độn trong gió, sau khi Byron thúc dục cậu lần thứ hai cậu mới run lẩy bẩy bịch bịch cất bước đi qua.

Quỳ lạy, Byron đây là cái tiết tấu gì? ! Chẳng lẽ thật sự giống Simon nói, anh ta, anh anh anh anh ta nhìn trúng mình? !

Không cần !

Không cần như vậy!

Này không thể nào như vậy được vạn nhất lỡ như… Đây?

Vào phòng lựa chọn một cái giường gần cửa sổ Byron thảnh thơi cởi giày, sau đó như là thưởng thức đủ mọi biểu tình quá mức phấn khích trên mặt Eiser, lúc này mới tựa tiếu phi tiếu nói một câu: “Trong khách sạn chỉ còn hai gian phòng trống, Simon không thích cùng người khác cùng ở một cái phòng, đành phải ủy khuất cậu.”

Nhìn thấy Eiser đơn thuần nhanh chóng chấp nhận sự thật cũng rất nhanh trầm tĩnh lại, Byron quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, không hề động khóe miệng nhếch lên tuy rằng anh nói như vậy theo một mặt khác mà nói quả thật mục đích không tinh khiết, nhưng gia hỏa này phản ứng cũng thức sự quá đáng yêu.

Có chúa mới biết lời nói kia của anh, chỉ có một nửa là thật.