Lưu Ly Luyến Quân – Chương 57

Edit: Tiểu Vân

Chương 57 Lưu Thương đến

“Lưu Ly! Ngươi nói rõ cho ta đi!”

Lưu Linh mặc kệ bên này sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt, thở phì phò đi đến bên cạnh Lưu Ly, chẳng qua An Quân Việt lại tùy ý che chắn trước người Lưu Ly, Lưu Linh không khỏi dừng cước bộ, không biết vì cái gì, nàng đối với An Quân Việt luôn có cảm giác chột dạ……

“Ta đã nói rất rõ ràng a.”

Lưu Ly bướng bỉnh nghịch ngợm nhìn Lưu Linh, dương dương tự đắc đem cằm đặt ở trên vai An Quân Việt, nang ngạnh nhìn Lưu Linh.

“Ngươi……”

“Tỷ tỷ.”

Ngữ khí ôn hòa của An Quân Việt cắt ngang lời nói của Lưu Linh, tầm mắt rơi vào quỷ tu phía sau.

“Vị này là?”

“Tên sớm đã quên mất, chư vị đều gọi ta là quỷ tu, nói vậy cũng đều nhìn ra, ta chính là một quỷ tu.”

Thanh âm mềm mại của quỷ tu vang lên, mỉm cười nhìn An Quân Việt, trong ánh mắt quỷ tu lóe lên ánh sáng hứng thú…… Quả thực đều là những người thú vị nha.

“Là ngươi làm Huyền bị thương?”

Lưu Ly theo bản năng đem An Quân Việt kéo về phía sau, ngăn cản ánh mắt của quỷ tu, nhàn nhạt hỏi.

“Đúng……”

“Không phải!”

Lời của quỷ tu bị Tư Đồ Huyền cắt ngang, Tư Đồ Huyền đứng dậy nhìn mọi người.

“Là ta muốn thay sư phụ hoàn trả nghiệp chướng, quỷ tu đã hạ thủ lưu tình, thực sự, không phải lỗi của hắn!”

Thân thể Tư Đồ Huyền rốt cuộc còn rất suy yếu, động tác gấp gáp không khỏi lảo đảo một chút, liền bị quỷ tu mỉm cười ôm y vào trong lòng ngực.

“Tiểu Huyền.”

Lý Hi Nguyên nhanh tay lẹ mắt kéo Tư Đồ Huyền từ trong ngực quỷ tu ra, nhẹ nhàng ôm lấy y thối lui vài bước.

“Cẩn thận một chút.”

“Ừm.”

Ngoan ngoãn gật gật đầu, Tư Đồ Huyền ngẩng đầu cho Lý Hi Nguyên một nụ cười xinh đẹp.
Đem động tác của Lý Hi Nguyên đạt trọn trong mắt, quỷ tu ý cười càng đậm.

“Chẳng biết hai vị đến đây là vì chuyện gì?”

An Quân Việt nhìn nhìn mọi người, thầm nghĩ nếu nói đến làm khách…… Ở lại không được.

“Không có gì, chính là đến xem ngày cưới của các ngươi một chút, chúng ta đến lúc đó sẽ đến chúc mừng.”

Quỷ tu dùng ánh mắt ngăn chặn Lưu Linh, nhàn nhạt nói.

“Chuyện kia a, còn chưa có quyết định nữa, đến lúc đó nhất định sẽ báo tin cho các ngươi.”

An Quân Việt ánh mắt giật giật, bộ dáng thản nhiên nói.

“Tốt lắm, chúng ta cũng không quấy rầy.”

Quỷ tu hướng An Quân Việt khẽ gật đầu, chuyển hướng nhìn về phía Tư Đồ Huyền.

“Tiểu Huyền, gặp lại sau.”

“A? Gặp lại sau.”

Tư Đồ Huyền hướng quỷ tu cười cười, nhẹ nhàng nói.

Đối với ánh mắt địch ý của Lý Hi Nguyên quỷ tu xem như không thấy, quỷ tu nói xong liền lôi kéo Lưu Linh muốn nói lại thôi biến mất.

“…… Bọn họ rốt cuộc là tới làm gì?”

Lý Hi Nguyên bất mãn lầm bầm một câu, vừa ngẩng đầu lên liền thấy An Quân Việt, Lưu Ly cùng Địch Dã đều dùng kỳ quái nhìn mình.

Nhìn nhìn trên người bản thân, lại nhìn Tư Đồ Huyền trong lòng ngực, Lý Hi Nguyên kỳ quái nghĩ, có cái gì không đúng hay sao?

“Này! Sao không nói cho bọn họ biết để họ cẩn thận?”

Lưu Linh bất mãn nhìn quỷ tu, không rõ hắn vì cái gì không nhắc nhở bọn họ chuyện của Lưu Thương.

“Không tất yếu phải khiến bọn họ lo lắng đề phòng, tu hành bao năm rồi mà còn bồng bột như vậy.”

Quỷ tu vẻ mặt thân thiết tràn ngập ý cười, lời nói lại khiến đối phương nghẹn lời.

“Bọn họ lại không phải không biết sự tồn tại của Lưu Thương, người ta không lo lắng, ngươi già rồi còn hấp tấp cái gì?”

“……”

Lưu Linh không nói gì, buồn bực bĩu môi, vì cái gì mọi người luôn bảo nàng già……

“Ta biết ngươi quan tâm đệ đệ, chúng ta ở một bên nhìn thấy giúp đỡ thì tốt rồi, cần gì phải khiến lòng người hoản loạn?”

Quỷ tu buồn cười nhìn phản ứng của Lưu Linh.

“Được rồi……”

Lưu Linh nghĩ nghĩ, gật gật đầu, vậy thì ở một bên nhìn được rồi……

“Quân Việt.”

Gọi An Quân Việt lại, Địch Dã lôi kéo Bạch Thụy đến trước mặt hắn.

“Trong tộc có chút chuyện ta phải trở về một chuyến, ta muốn mang theo tiểu Thụy trở về.”

Địch Dã có chút do dự, hắn có chút cảm giác không tốt, không biết là vì chuyện trong tộc hay là vì An Quân Việt bên này.

“Ta bên này không có chuyện gì đâu, ngươi yên tâm đi, mang theo tiểu Thụy trở về không sao chứ?”

An Quân Việt tưởng tượng một chút cảnh đem Bạch Thụy thả vào giữa một bầy sói…… Thực sự không sao chứ?

“Không có việc gì, ta sẽ bảo vệ hắn thật tốt.”

Nhìn ra An Quân Việt lo lắng, Địch Dã nói lời cam đoan, hắn chính là Thiếu chủ của Thanh Lang tộc, người trong tộc dám đánh chủ ý vào bảo bối của hắn thì chính là không muốn sống nữa rồi.
“Tốt lắm, trên đường cẩn thận, có việc gì nhớ liên hệ với ta.”

An Quân Việt đưa lên mười mấy viên phù ngọc* truyền tin, vật này có công dụng tốt hơn là truyền tin ngắn bằng giọng nói, có thể lấy ra để nói chuyện phiếm……

Địch Dã tiếp nhận nghĩ nghĩ, lấy một nửa đưa cho Bạch Thụy.

Bạch Thụy cầm phù ngọc, nhìn nhìn An Quân Việt, lại nhìn nhìn thần thái tự nhiên của Địch Dã, khẽ mỉm cười.

“Đã biết, bọn ta đi.”

“Công tử, gặp lại sau.”

Vài ngày sau.

“Trưởng lão, trong này chính là Thanh Nhiên cư.”

Giữa không trung, Lưu Triển cung kính đứng ở phía sau Lưu Thương, chỉ vào hướng Thanh Nhiên cư phía dưới.

“Ừm.”

Lưu Thương lạnh lùng nhìn Thanh Nhiên cư, hóa thành hồng quang bay xuống, Lưu Triển mím môi ánh mắt phức tạp nhìn hồng quang cực nhanh kia, lại khôi phục bộ dạng cung kính bay xuống.

“Người nào?”

Cảm nhận được hơi thở dị thường, An Quân Việt cùng Lưu Ly bay ra giữa sân, liền thấy hai nam tử xa lạ dừng ở giữa sân, một lạnh lùng nghiêm túc, một tinh xảo xinh đẹp, hơi thở đều có chút tương tự với Lưu Ly, Lưu Linh, An Quân Việt đại khái đoán được thân phận của bọn họ.

“Trưởng lão!”

Lưu Ly thu liễm dáng vẻ kiêu ngạo, khẽ nhíu mi hướng Lưu Thương cung kính hành một lễ.

“Hừ!”

Hừ lạnh một tiếng, Lưu Thương nhìn cũng không nhìn Lưu Ly, chỉ giương mắt nhìn An Quân Việt, thân ảnh tuấn tú tao nhã trước mắt, phảng phất giống như người trong ký ức của hắn…..

“Lưu Thương trưởng lão.”

Nhàn nhạt gọi một tiếng, An Quân Việt hành lễ của một vãn bối, không kiêu ngạo không siểm nịnh đứng ở bên người Lưu Ly, thần sắc thanh nhã như thường.

“An Quân Việt……”

Trong ngữ khí của Lưu Thương mang theo một sự nghiêm khắc, An Quân Việt nhẹ giọng đáp lại, lại thản nhiên đón lấy tầm mắt của Lưu Thương, thân thể theo bản năng bảo hộ Lưu Ly ở phía sau.

Bầu không khí trong lúc nhất thời căng thẳng lên.

“Quân Việt, chuyện…… gì vậy?”

Lý Hi Nguyên nghe tiếng đi ra, Tư Đồ Huyền uống thuốc đã ngủ mê man.

Thấy hai người Lưu Thương, Lý Hi Nguyên không khỏi ngẩn ra, sau đó lo lắng đảo mắt qua An Quân Việt, Lý Hi Nguyên cũng khôi phục bộ dạng tuấn nhã.

Nhìn ra thực lực của đối phương không tầm thường, Lý Hi Nguyên hướng hai người gật đầu chào hỏi, cũng không để ý chuyện hai người không quan tâm mình, Lý Hi Nguyên đứng dựa vào cột, cười nhạt không lên tiếng.

“Trưởng lão đến đây, không biết là có chuyện gì?”

Lưu Ly ngữ khí cung kính hỏi, khoanh tay bộ dáng phảng phất thập phần kính nể Lưu Thương, nhưng quen thuộc với tính tình của Lưu Ly An Quân Việt lại nghe ra y dấu diếm sự không kiên nhẫn.

“Lưu Ly, theo ta trở về núi, từ nay về sau không được gặp lại những nhân loại này.”

Lưu Thương cũng không khách khí, bá đạo trực tiếp nói rõ ý đồ đến đây, một chút cũng không đem người khác đặt vào mắt.

“Trưởng lão!”

Lưu Ly cả kinh, ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Thương, thấy sự kiên quyết trong mắt đối phương, Lưu Ly cũng không cố tình thản nhiên nữa.

“Lưu Ly đã trưởng thành rời núi, dựa theo tộc quy thì không còn bất kì liên hệ nào với tộc nữa, trừ khi là chuyện liên quan đến sinh tử của hỏa hồ tộc, Thương trưởng lão không có quyền yêu cầu Lưu Ly làm cái gì.”

Lời của Lưu Ly có thể nói là rất vô lễ, trên thực tế người mạnh là vua yêu giới, chỉ cần y thực lực đủ mạnh, có thể không sợ bất luận kẻ nào, thân phận địa vị đều dựa vào thực lực mà có được mọi thứ.

Lưu Thương tuy là trưởng lão trong tộc, nhưng đối với Lưu Ly mà nói, y cùng hắn không có quan hệ huyết thống lại không có quan hệ qua lại gì, thật sự là không cần thiết phải nghe lời hắn.

Lưu Thương có quyền điều động hồ yêu vị thành niên trong tộc, nhưng hồ yêu vị thành niên lại không được phép rời khỏi núi, Lưu Ly cố kị quyền lực của hắn khi ở trong tộc, nhưng trong tộc ngoại trừ tỷ tỷ cũng đã rời núi, y không có thân nhân, cho nên sở dĩ bên ngoài Lưu Ly cũng không sợ hắn chuyện gì.

“Lưu Ly, sao có thể nói như vậy với trưởng lão!”

Lưu Triển gầm lên một tiếng, ánh mắt nhìn Lưu Ly lóe lên một tia lo lắng, nhưng giây sau đã biến mất, không có bị người khác phát hiện.

“……”

Không tiếng động nhìn chăm chú Lưu Thương, Lưu Ly cũng không có ý lùi bước.
“Lưu Ly, ngươi muốn vì nhân loại này mà phản bội tộc nhân hay sao?”

Ngữ khí của Lưu Thương càng ngày càng lạnh, nhưng tầm mắt vẫn đính trên người An Quân Việt, An Quân Việt trong lòng hiện lên một mảng nghi hoặc, nhưng vẫn như trước bất động thanh sắc đứng ở bên cạnh Lưu Ly, mặc cho Lưu Ly phát huy.

“Lời ấy của trưởng lão rất không đúng, Lưu Ly vẫn chưa làm gì nguy hại đến chuyện của hồ tộc, sao lại gọi là phản bội? Tộc quy cũng không có quy định cuộc sống tình cảm của tộc nhân, lời nói có chút mạo phạm, tu hành đều là chuyện cá nhân, trưởng lão không có quyền gì can thiệp vào chuyện của người khác nhỉ?”

Lưu Thương nhìn hồ yêu trẻ tuổi hăng hái khí phách trước mắt, càng xem càng thấy y giống như chính mình năm đó, như vậy càng thêm kiên định tự tin……

“Ta nếu là cứng rắn muốn xen vào thì sao?”

Hơi thở của Lưu Thương dần dần ngưng tụ, yêu khí hung bạo mơ hồ tàn sát bừa bãi, gió xoáy vô hình xoay trong đình viện, An Quân Việt thần sắc khẽ động, kéo Lý Hi Nguyên khó chịu đứng ở một bên qua bảo hộ ở phía sau.

“Vậy thì phải xem ngươi có bản lĩnh xen vào hay không.”

An Quân Việt vận khí trước người, ngăn trở khí thế của Lưu Thương, lá chắn vô hình trước người An Quân Việt, đem Lưu Ly cùng Lý Hi Nguyên đều bảo hộ tốt ở phía sau.

Lưu Thương nhìn thấy vẻ mặt tự nhiên của An Quân Việt, đột nhiên sinh ra một trận cảm xúc hung tàn bạo ngược, trong lòng có một âm thanh kêu gào tách bọn họ ra, tách bọn họ ra!

“Trưởng lão!”

Lưu Triển thấy Lưu Thương thực sự nổi giận, vội vàng tiến lên muốn can ngăn hắn, lại bị Lưu Thương chấn lảo đảo thối lui vài bước, vô lực tiến lên lại.

Thu hồi ánh mắt cảnh cáo Lưu Triển, tầm mắt Lưu Thương nhìn về phía An Quân Việt càng thêm phức tạp.

“Thương trưởng lão sao lại tức giận đến vậy thế?”

Theo giọng nói nữ kiều mị, khói đen u ám hạ xuống tách ra thành hai, quỷ tu cùng Lưu Linh hiện ra.

Tao nhã thu hồi khói xung quanh, quỷ tu hướng ba người An Quân Việt ôn nhu cười, tầm mắt cũng chuyển tới trên người Lưu Thương.

“Quỷ Vương……”

Lưu Thương lạnh lùng nhìn năm người đối diện, thu tay lại đứng yên.

*Phù – 符: phù hiệu, thẻ bài, ấn, dấu hiệu, kí hiệu, bùa trừ ma.

Phù ngọc符玉:

Advertisements
This entry was posted in Lưu Ly luyến Quân by Phiêu Lãng Thành. Bookmark the permalink.

About Phiêu Lãng Thành

I love Jarvis x Tony aka Cyberhusbands. --- Tony: "J.A.R.V.I.S., are you up?" Jarvis: "For you sir, Always." --- Jarvis: "As always sir, a great pleasure watching you work." --- Jarvis: "Sir, take a deep breath." --- Tony: "J.A.R.V.I.S., drop my needle" --- Tony: "J.A.R.V.I.S.? J.A.R.V.I.S.!? Don't leave me, buddy."

One thought on “Lưu Ly Luyến Quân – Chương 57

  1. Pingback: Mục lục Lưu Ly Luyến Quân | Phiêu Lãng Thành

Emotion: \("▔□▔)/ | ಠ_ಠ | ≧◡≦ | {◕ ◡ ◕} | ಥ_ಥ | ⊙▃⊙ | ⇎_⇎ |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s