Thanh Minh – Chương 3 (hạ)

Chương 3 – Giấc mơ kinh hoàng (hạ)

Edit: Tiểu Vân

Có một lần trong lúc vô tình thấy các anh trai cười cưng chìu yêu thương cô em gái nũng nịu, Tâm Diệp Trần Viễn lại có thêm một khát vọng, cậu bắt đầu khát khao tình thương của anh trai.

Tất cả những chuyện này, không một ai biết, Liễu Diệp cũng không biết, bởi vì Diệp Trần Viễn ở trước mặt Liễu Diệp vẫn luôn luôn an tĩnh như vậy, thản nhiên như thế, giống như mẫu thân, vô dục vô cầu. (vô dục vô cầu: không ham muốn cũng không có nhu cầu cần)

Năm cậu mười tuổi, hai người anh cũng đã lớn thành những thiếu niên mười mấy tuổi, võ công cao cường, đi ra ngoài rèn luyện. Tâm Diệp Trần Viễn cũng trở nên mất mát, những khát vọng trong tim chỉ có thể vĩnh viễn chôn sâu dưới đáy lòng. May mà bản thân cậu là người không màn danh lợi, từ nhỏ lại bị Liễu Diệp dạy những đạo đối nhân xử thế như vậy, trong lòng tuy có khát vọng, nhưng cũng sẽ không nghĩ tới dùng đủ mọi thủ đoạn để cướp đoạt.

Sinh hoạt trong tiểu viện rất yên bình, người lui tới chỉ có ông lão do Diệp Huỳnh Thiên phái tới chiếu cố hai mẹ con Liễu Diệp, ông lão mỗi ngày mang cơm đến cho hai mẹ con rồi đi, không tính là lãnh đạm nhưng cũng không tính là nhiệt tình.

Thời điểm Diệp Trần Viễn mười một tuổi, Liễu Diệp bị trọng bệnh qua đời, tiểu viện từ đó càng thêm im lặng. Diệp Trần Viễn sinh ra đã là một đứa trẻ yếu ớt, lại càng không phải là đứa trẻ được chiều chuộng, cơ thể lại hay mang bệnh. Liễu Diệp lúc còn sống dù không có nhiều thuốc quý bồi bổ cho cậu, nhưng Liễu Diệp cẩn thận tỉ mỉ, Liễu Diệp cũng tự mình tìm hiểu về các loại thảo dược, thân thể cậu tuy là yếu ớt, so với bạn cùng lứa tuổi thì nhỏ bé hơn, nhưng cũng không mang trọng bệnh nguy hiểm. Sau khi Liễu Diệp qua đời, thân thể cậu liền dần dần xuất hiện các vấn đề nhỏ.

Lúc mười hai tuổi, ông lão vẫn chiếu cố cậu cũng bệnh chết. Diệp Trần Viễn vẫn ở lại trong tiểu viện, cả ngày đọc những cuốn sách của Liễu Diệp không biết thu nhặt ở đâu, thể loại gì cũng có, tạp ký, quân sự, thơ ca dân gian, tiểu thuyết tình cảm, truyện ký danh nhân, sách về các loại thuốc…

Tiểu viện có trồng một ít rau, không có ông lão mang thức ăn tới, Diệp Trần Viễn cả một năm vẫn chưa từng ra khỏi tiểu viện, đói bụng thì ăn những thức ăn đơn giản, khi đó thân thể cậu đã xuất hiện những vấn đề lớn, lượng thức ăn dự trữ trong một năm nay cũng cạn, cậu cũng bệnh đến không thể rời giường, trong một đêm ngủ nặng nề cậu đã ngừng hô hấp.

Lần thứ hai Diệp Trần Viễn tỉnh lại thì phát hiện mình đang ở một thế giới hoàn toàn xa lạ, mà thân thể của cậu lại trở về thời điểm sáu tuổi. Diệp Trầm Tĩnh cùng cậu lớn lên giống nhau như đúc, tình trạng sức khỏe của cơ thể này so với cơ thể trước của cậu không có gì khác. Thế nhưng, hiện tại ở thế giới này y học phát triển, hơn nữa mẹ của Diệp Trầm Tĩnh luôn tỉ mỉ chăm sóc, nhìn chung thì cơ thể này vẫn khá tốt.

Mặc dù là một thế giới hoàn toàn xa lạ, nhưng, đối với Diệp Trần Viễn mà nói, ở nơi nào cũng đều giống nhau. Diệp Trầm Tĩnh tính cách cùng cậu cũng rất giống, im lặng, ít nói. Cho nên mẹ của Diệp Trầm Tĩnh cũng không phát hiện con trai bà có gì khác lạ.

Diệp Trần Viễn phát hiện Diệp Trầm Tĩnh quả nhiên là một phiên bản khác của cậu, chỉ là khác thế giới mà thôi. Cậu từ từ tìm hiểu thế giới này, tìm hiểu những điều xung quanh và thân phận của Diệp Trầm Tĩnh khi còn sống.

Diệp Trầm Tĩnh sống trong một gia đình đơn thân, tên ba cậu trên hộ khẩu là Diệp Trọng Tiêu.

Mẹ của Diệp Trầm Tĩnh cho tới bây giờ cũng chưa từng nói với cậu chuyện của ba cậu, nhưng trên bàn trang điểm trong phòng ngủ của bà có đặt một tấm hình của một người đàn ông, Diệp Trầm Tĩnh đoán người đàn ông kia chính là ba của cậu, Diệp Trọng Tiêu. Người đàn ông đó lớn lên rất đẹp trai, đường nét khuôn mặt rõ ràng, chân mày và khóe mắt lộ vẻ ôn nhu lương thiện, chỉ cần hắn mỉm cười, bạn sẽ chìm đắm trong một nụ cười ôn nhu đó, không có cách nào kiềm chế được.

Diệp Trầm Tĩnh phát hiện mình lại làm những việc khi còn là Diệp Trần Viễn đã làm, quan tâm chú ý tới tất cả tin tức của người đàn ông đó, thậm chí, góp nhặt rất nhiều những bức ảnh chân dung trên tạp chí của người đó.

Diệp Trọng Tiêu là một người đàn ông có thân thế rất cao quý, gia tộc Diệp thị ở thành phố T có thể nói là danh môn vọng tộc lớn nhất, mà Diệp Trọng Tiêu hiện tại cũng chính là người đứng đầu gia tộc Diệp thị.

Danh tiếng của Diệp Trọng Tiêu rất tốt, chưa từng làm chuyện xấu, vợ vào hai năm trước đã qua đời, cho tới bây giờ vẫn không tái giá, nghe đồn vợ chồng bọn họ rất ân ái, trong nhà có một đứa con trai bảy tuổi, nói tóm lại đây là một người đàn ông đắt giá, có tiền, có quyền, có nhan sắc, tính cách vô cùng tốt, là một người nổi tiếng, người chồng, người cha tốt.

Diệp Trầm Tĩnh phát hiện khát vọng và quan tâm của mình đối với Diệp Trọng Tiêu đã vượt xa khát vọng với Diệp Huỳnh Thiên, Diệp Huỳnh Thiên cũng là một người phụ thân tốt, thế nhưng, y dù sao cũng là minh chủ võ lâm, luôn luôn nghiêm khắc khó tiếp cận; mà Diệp Trọng Tiêu lại khác, hắn có thể coi là người có chức vị rất cao, lại thoạt nhìn một chút kiêu ngạo cũng không có, đây là loại trời sinh ôn nhu và lương thiện, ai cũng không thể chống cự được.

Càng hiểu nhiều về hắn, Diệp Trầm Tĩnh, phát hiện bản thân càng không thể kiềm chế được nữa, loại khát vọng tình thương của người cha luôn được chôn sâu dưới đáy lòng Diệp Trần Viễn, càng ngày càng dâng cao, giống như lửa cháy trên đám cỏ khô.

Thời điểm Diệp Trầm Tĩnh mười bốn tuổi, người mẹ vẫn luôn yêu thương cậu Bạch Trần Liễu bị tai nạn xe mà chết, để lại một khoản phí bảo hiểm không nhỏ cho cậu.

Trước đây, khi Bạch Trần Liễu còn sống, cậu luôn luôn lén lén lút lút thu nhập từng chút từng chút thứ liên quan tới Diệp Trọng Tiêu, mà bây giờ, không còn gì phải kiêng kỵ nữa.

Bắt đầu từ năm tám tuổi đến bây giờ là mười lăm tuổi, gương mặt ôn nhu của Diệp Trọng Tiêu, cho dù nhắm hai mắt, Diệp Trầm Tĩnh cũng có thể miêu tả không sai một chút nào.

Diệp Trọng Tiêu, Diệp Trọng Tiêu.

Diệp Trầm Tĩnh than nhẹ một tiếng, cầm lấy khăn mặt trên trán, nhặt quyển sách dưới đất lên, đứng lên có chút choáng váng, chờ cơn chóng mặt qua đi, mới chậm rãi đi vào phòng ngủ.

Trên bàn sách trong phòng ngủ, người đàn ông kia vẫn cười ôn nhu như cũ, khi đó người đàn ông kia còn rất trẻ, bộ dáng mười lăm mười sáu tuổi, ngoại trừ vẻ ngoài ngây ngô hơn bây giờ, thì không có gì khác biệt.

Diệp Trầm Tĩnh ngẩn người nhìn tấm ảnh kia một lúc, mới chậm rãi nằm xuống giường. Đầu óc rất loạn, rất loạn, không biết qua bao lâu thì mệt mỏi thiếp đi.

Ngày thứ hai Diệp Trầm Tĩnh gọi cho trường học, xin nghỉ một tuần lễ. Diệp Trầm Tĩnh nhảy lớp ba lần, mỗi một cuộc thi trong trường đều đứng thứ nhất, năm nay mới mười lăm tuổi, đã là học sinh lớp mười hai của trường cao trung Triêu Dương trọng điểm ở thành phố T. Cậu xin nghỉ, thầy giáo chưa bao giờ hỏi nhiều.

Diệp Trầm Tĩnh ở nhà ngây người một tuần, cơn sốt nhẹ giằng co trong ba ngày thì lui. Một tuần này, mỗi ngày ngoài đọc sách, thì chính là ngẩn người nhìn ảnh chụp của người đàn ông kia.

Tiểu Vân

– Chú thích về các từ hán việt –

*Tiểu viện: ngôi nhà nhỏ có cái vườn bé tẹo.

*Tạp ký: Sách ghi chép tá lả thứ, kiểu sách nhảm nhảm tạp nham.

*Truyện ký danh nhân: Sách các danh nhân viết.

*Ôn nhu: ôn hòa; ấm áp; mềm mỏng; dịu dàng; nhã nhặn; điềm đạm; êm dịu; con gái thì để dịu dàng được chứ đàn ông để thấy hơi kì nên tớ dùng hán việt cho nhanh =]]

This entry was posted in Thanh Minh by Phiêu Lãng Thành. Bookmark the permalink.

About Phiêu Lãng Thành

I love Jarvis x Tony aka Cyberhusbands. --- Tony: "J.A.R.V.I.S., are you up?" Jarvis: "For you sir, Always." --- Jarvis: "As always sir, a great pleasure watching you work." --- Jarvis: "Sir, take a deep breath." --- Tony: "J.A.R.V.I.S., drop my needle" --- Tony: "J.A.R.V.I.S.? J.A.R.V.I.S.!? Don't leave me, buddy."

3 thoughts on “Thanh Minh – Chương 3 (hạ)

  1. Pingback: Mục lục Thanh Minh – Độc Vũ Tịch Nhan | Phiêu Lãng Thành

  2. Khổ thân bạn thụ qá, sao mà cô đơn tịch mịch, tiểu công rồi sẽ mang cho em những gì đây? Là hạnh phúc hay là khổ sở dằn vặc??? Ta theo đảng sủng thụ a~~~ đừng có ngược thu của ta lắm lắm a~~~ *khóc ròng*

Emotion: \("▔□▔)/ | ಠ_ಠ | ≧◡≦ | {◕ ◡ ◕} | ಥ_ಥ | ⊙▃⊙ | ⇎_⇎ |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s