Thanh Minh – Chương 3 (trung)

Chương 3 – Giấc mơ kinh hoàng (trung)

Edit: Tiểu Vân

Rất mệt mỏi, rất đói, nhưng khẩu vị lại không có, cho dù có, hiện tại cậu cũng không có cách nào đứng dậy đi làm đồ ăn.

Ý thức vừa hôn mê nặng nề tỉnh dậy, đã lại mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Đêm gió mưa ào ạt, giấc mơ kinh hoàng lại càng thêm ưu sầu.

Tựa hồ vẫn luôn ở trong giấc mơ, tất cả đều là khuôn mặt của người nam nhân kia, khôi ngô tuấn tú dịu dàng, nét cười mang theo sự ấm áp; thế nhưng ngay sau đó đã biến đổi thành một cơ thể trần truồng, ánh mắt dịu dàng kia giờ chỉ còn đầy lửa dục vọng, cơ thể cường tráng đem cậu đặt dưới thân, không ngừng rút ra đâm vào. Mà chính cậu, dường như, cũng không chống cự, chỉ ở dưới thân nam nhân phát ra những âm thanh rên rỉ nhục nhã, kêu gào tên của nam nhân, cầu xin nam nhân xâm phạm.

“Không…”

Thiếu niên trên trán phủ đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, hai mắt vô hồn, môi mỏng hé mở, thở dốc.

Mơ, thì ra chỉ là mơ, chỉ là mơ mà thôi.

Kỳ thực, trong lòng cậu hiểu rõ, đây không chỉ là mơ, tối hôm qua, rất cả đều đã xảy ra rất chân thật, chẳng có cách nào xóa sạch mọi chuyện.

Cơ thể đau nhức đã giảm bớt, nhưng vẫn không có sức lực. Thiếu niên vẫn nằm trên giường không nhúc nhích, đầu vẫn nặng nề mơ màng như cũ, nhiệt độ cơ thể khác thường, nóng rực, sốt nhẹ, cũng không sao, ngủ một chút là ổn thôi. Thiếu niên lại nặng nề nhắm mắt lại, không lâu lắm đã mơ mơ màng màng ngủ mất.

Lần thứ hai tỉnh lại, đã là tám giờ tối.

Nếu vẫn không ăn gì, sẽ phải chết đói trên giường. Trong đầu bật lên ý nghĩ này, cắn răng giãy dụa ngồi dậy, xuống giường, cơn sốt vẫn chưa lui, đến phòng tắm rửa mặt, cảm giác chóng mặt giảm bớt. Đi tới nhà bếp, trong tủ lạnh còn chút cháo thịt thừa lại của hôm qua, dùng chút sức lực còn sót lại, đem cháo thịt cho vào lò vi ba hâm nóng rồi từ từ ăn.

Một chén cháo nhỏ ấm bụng, sức lực khôi phục một ít, đem chén rửa sơ.

Tìm một quyển sách, nằm lên ghế ở ban công, khẽ đặt một cái khăn nhúng ướt lên trán, mở sách ra, lặng lẽ đọc.

Gió đêm hè ở thành phố T rất mát, đèn trên ban công sau một lần bị hỏng thì được thay bằng loại nhỏ hơn, ánh đèn có chút mờ nhạt, nhìn một hồi, không biết mình đang nhìn cái gì, hốt hoảng, suy nghĩ lại trôi đi thật xa.

Đến thế giới này đã được chín năm, những kí ức của Diệp Trần Viễn tưởng như đã trở nên mơ hồ, thế nhưng hôm nay lại tái hiện rõ ràng trong tâm trí.

Diệp Trầm Tĩnh vốn không phải là Diệp Trầm Tĩnh,… ít nhất … Thì linh hồn là không phải, cậu phải nói là người ở cổ đại linh hồn xuyên không nhập vào thân thể đứa trẻ Diệp Trầm Tĩnh chỉ mới sáu tuổi, từ đó về sau cũng chính là Diệp Trầm Tĩnh, không bao giờ … lại là Diệp Trần Viễn.

Diệp Trần Viễn sinh ra trong một thế gia võ lâm, phụ thân ở thời đại kia là minh chủ võ lâm, trên cậu có hai người anh cùng cha khác mẹ, dưới cậu cũng có một người em gái cùng cha khác mẹ, ba người anh em đó đều là cùng phụ thân và chính thất sinh ra, mà Diệp Trần Viễn, là phụ thân cậu tốt bụng cứu giúp một người phụ nữ sinh ra cậu.

Đại nương của Diệp Trần Viễn là chính thất của phụ thân, Triệu Tử, cũng xuất thân trong thế gia võ lâm, mỹ lệ ôn nhu mang theo khí chất của nữ nhân giang hồ đặc trưng. Mà mẫu thân thân sinh của cậu Liễu Diệp, chỉ là một thôn nữ bình dân, nhu nhược nhát gan, sống ở Diệp gia là bởi vì cùng đường, không chỗ dung thân.

Diệp Huỳnh Thiên rất yêu chính thất Triệu Tử của mình, bởi vì nhất thời hồ đồ cùng Liễu Diệp trên đường về nhà xảy ra quan hệ, rơi vào đường cùng không thể làm gì khác hơn là đem nàng dàn xếp ở Diệp gia. Bởi vì muốn nhận lỗi với thê tử, Diệp Huỳnh Thiên chưa bao giờ chủ động đi gặp Liễu Diệp, Liễu Diệp cũng không oán hận, dù sao người đó đã cứu nàng một mạng, cho nàng chỗ ăn chỗ ở, nàng đã rất thỏa mãn.

Về sau Liễu Diệp phát hiện mình mang thai, nàng cũng không nói cho Diệp Huỳnh Thiên biết, mãi đến khi nàng sinh Diệp Huỳnh Thiên mới hay, nhưng vẻ mặt cũng chẳng vui mừng, biết hai mẹ con nàng bình an thì phân phó một lão nhân chiếu cố bọn họ rồi bỏ đi, từ đó về sau cũng chưa từng tới chỗ Liễu Diệp.

Diệp Trần Viễn từ nhỏ đã biết mình ở trong nhà này có cũng được không có cũng được, Liễu Diệp bình thường nói với cậu, người tốt cần phải biết đủ, cứ bình yên mà sống sẽ được ông trời thương, khuyên cậu không nên nghĩ tới quan hệ máu mủ với phụ thân, không nên vọng tưởng giống như anh trai em gái được phụ thân quan tâm.

Diệp Trần Viễn từ nhỏ đã hiểu chuyện, chưa bao giờ hỏi những vấn đề liên quan đến Diệp gia, chỉ là yên lặng ở bên cạnh Liễu Diệp.

Khi được năm tuổi, Diệp Trần Viễn trong lúc vô ý đã đi thẳng ra sân, đi tới một vườn hoa nhỏ, nghe từ xa có âm thanh nói chuyện. Núp ở phía sau bụi hoa vươn đầu nhìn, một người đàn ông cao lớn đẹp trai đang dạy cho hai bé trai tập võ.

Hai bé trai múa cây kiếm gỗ trong tay, hữu mô hữu dạng, người đàn ông bên cạnh trên mặt lộ ra sự hài lòng và kiêu ngạo.

Đây là phụ thân và các anh trai mình chưa bao giờ được gặp, Diệp Trần Viễn khi đó năm tuổi nghĩ. Khi cậu thấy các anh trai thu kiếm, tiếp nhận sự tán dương khen thưởng của phụ thân, ngẩng đầu hưởng thụ bàn tay to lớn xoa xoa tóc, Diệp Trần Viễn đã bùng lên một khát vọng bé nhỏ mình là các anh trai. Cậu phát hiện cậu sống không phải là hờ hững lạnh nhạt, cậu cũng giống như bao đứa trẻ khác, hy vọng được phụ thân tán thưởng, ao ước được nhận tình thương của phụ thân, cho dù chỉ một chút, một chút thôi, thế nhưng, cậu không thể.

Từ đó về sau, Diệp Trần Viễn có một thói quen, mỗi ngày đúng một giờ cố định sẽ tới vườn hoa đó, đứng xa xa nhìn, ở trong lòng khát khao.

 —

– chú thích từ hán việt –

vì đoạn này là hồi ức của thụ ở kiếp trước thời cổ đại, thời đó dùng từ cô nên tớ giữ luôn một số từ cổ ko vietsub nha

*Mỹ lệ ôn nhu: xinh đẹp dịu dàng

*Thế gia: gia tộc/ gia đình danh giá.

*Chính thất: vợ lớn, vợ cả.

*Hữu mô hữu dạng: là hình dung việc làm hay mô phỏng mà kết quả rất giống với hình mẫu nào đó hoặc đạt được chuẩn mực nào đó, ở đây có thể hiểu theo nghĩa 2 đứa trẻ múa kiếm rất giống phụ thân.

Tiểu Vân: bộ này có vẻ hay hay =]]] (tui vẫn chưa đọc trước, edit tới đâu đọc tới đó á, trử bộ lưu ly là đọc xong 100 chương rồi thôi TTvTT ) cơ mà đọc xong ghét cha của bé thụ vãi @A@ 

Advertisements
This entry was posted in Thanh Minh by Phiêu Lãng Thành. Bookmark the permalink.

About Phiêu Lãng Thành

I love Jarvis x Tony aka Cyberhusbands. --- Tony: "J.A.R.V.I.S., are you up?" Jarvis: "For you sir, Always." --- Jarvis: "As always sir, a great pleasure watching you work." --- Jarvis: "Sir, take a deep breath." --- Tony: "J.A.R.V.I.S., drop my needle" --- Tony: "J.A.R.V.I.S.? J.A.R.V.I.S.!? Don't leave me, buddy."

10 thoughts on “Thanh Minh – Chương 3 (trung)

  1. Pingback: Mục lục Thanh Minh – Độc Vũ Tịch Nhan | Phiêu Lãng Thành

Emotion: \("▔□▔)/ | ಠ_ಠ | ≧◡≦ | {◕ ◡ ◕} | ಥ_ಥ | ⊙▃⊙ | ⇎_⇎ |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s