« 2+! » _ Chương 44

« 2+! » _ Quyển ba _ Chương 44
Edit Tiểu Vân + Beta …

hoa roi

2+! [44] Tiến tới đoạn kết

… Di truyền khó khăn trong việc cấu tạo máu?*

… Bệnh bạch cầu?

Nguyệt Diệp? !

.

Sắc mặt Nguyệt Thu Mân ngày càng tái nhợt, vết tích của năm tháng không nhân nhượng quét qua gương mặt anh tuấn của ông; Tống Tâm Di cũng chẳng lên tiếng, suốt hai mươi năm vinh nhục, hôm nay bà cũng chỉ còn lại những tiếng thở dài.

“Rốt cục… Là chuyện quan trọng gì?” Xe chạy giữa màn mưa to, điều hòa trong xe chỉ khiến người ta càng thêm khó chịu, Lịch Ương khó hiểu nhìn Nguyệt Thần ngồi bên cạnh.

“… Đây là sự thật.” Nguyệt Thần bởi vì chú ý tới cảm nhận của ba mẹ, dùng âm thanh vô cùng vô cùng nhẹ nói: “Hắn đột nhiên phát bệnh … Mấy năm nay cơ thể của hắn vẫn luôn không tốt… Hôm đó anh trở về, thấy mặt của hắn tím xanh vô cùng lợi hại…”

“…” Lịch Ương biết, đó là do nó dùng toàn lực tát mà thành.

“Đêm hôm trước sau khi rời đi… Hắn về đến nhà thì bỗng nhiên ngất xỉu… Sau đó tiếp tục sốt cao hôn mê bất tỉnh… Đến bệnh viện mới biết được…”

“Nguyệt Thần, đừng nói nữa!” Tống Tâm Di ngồi ở hàng ghế trước nhịn không được kêu lên.

Nguyệt Thần cắn răng, run rẩy: “Lịch Ương, hiện tại em chính là hy vọng duy nhất của Nguyệt Gia.”

.

Đây là ý gì?

.

“Xin con đừng nói nữa! Mẹ vĩnh viễn sẽ không thừa nhận! Mẹ không chấp nhận nó!” Tống Tâm Di vừa kêu gào vừa khóc lóc, đau khổ che kín hai tai.

Nguyệt Thần chỉ cầm lấy tay Lịch Ương, vẫn giống như trước đây nhẹ nhàng nắm lấy: “Lịch Ương, em là..”

Bàn tay đó giống như một bộ phận của cơ thể nó, không chút xa lạ.

“Con cũng là con của ba, Lịch Ương.” Nguyệt Thu Mân đạp thắng dừng xe lại.

Nó nhảy khỏi xe, nói cái gì thì cũng không thể chịu được nữa phải bỏ trốn.

Ba người phía sau gắt gao truy đuổi, không ngừng đuổi theo.

Trong cơn mưa Lịch Ương vô cùng sợ hãi: Làm sao có thể? Ba mẹ của nó đều đã mất, nó chẳng qua chỉ là đứa trẻ Nguyệt Gia nhận nuôi! Nó chỉ là đứa trẻ được nhận nuôi! ! !

“Bởi vì Nguyệt Gia di truyền căn bệnh về máu, ba vô cùng sợ con mình sẽ không thoát khỏi vận mệnh đó… Cho nên trong tâm vẫn luôn tìm cách, nên đã cùng mẹ con… Họ hàng xa trong gia tộc chúng ta, em họ của ba, sinh ra con… Lịch Ương!”

Vớ vẩn!

“Chỉ có huyết thống càng gần thì khi ghép tủy xác xuất thành công mới càng cao… Trời ạ! Không thể tin được ngay cả Nguyệt Thần là anh em ruột thịt, vậy mà tủy vẫn không hợp…”

Gạt người!

“Bọn ta không phải là ba mẹ tốt, Lịch Ương… Nhưng bất kể thế nào đi nữa thì con cũng là hy vọng duy nhất của Nguyệt Gia! Nguyệt Diệp của ba, ba không thể mất đi con của mình!”

Thế nên các người muốn hy sinh tôi? Vật thay thế! Tôi chỉ là vì Nguyệt Diệp mà sinh ra! Chỉ cần hắn còn sống, sẽ không có ai quan tâm tôi! Hiện tại hắn sắp chết! Các người mỗi người đều hận không thể quỳ xuống trước mặt tôi… Tôi đến cuối cùng là cái gì?

.

“Lịch Ương, xin mày mau mở cửa! Mau mở cửa đi!”

Người mẹ đáng thương ở ngoài cửa gào khóc đến tê tâm liệt phế; Người ba ích kỷ cùng đứa con dối trá thì ở bên cạnh không ngừng an ủi, động tác gượng gạo đối mặt với tất cả sự việc bị phơi bày.

“Các ngươi đi đi! Đi đi!” Lịch Ương cảm thấy mình sắp điên rồi, nó chán ghét tiếng xầu xin của những người đó, càng hoảng loạn không biết Nguyệt Diệp lúc này ở trong bệnh viện thế nào rồi?

Vừa nghĩ tới bàn tay trái không trọn vẹn kia cả cơ thể Lịch Ương liền trở nên sợ hãi!

“Đi đi! Tôi không phải là con của các người! Không phải! Cút! Cút hết cho tôi!” Nó sợ phải đối diện với ba ruột, với các anh… Trong nội tâm lan tỏa một dự cảm không lành, nó rất sợ!

.

Nguyệt Diệp sẽ chết!

.

Đêm khuya, Lịch Ương co rúc trong góc phòng thút thít nỉ non…

Đã nhiều năm rồi, từ cái đêm rời đi năm năm trước, nó đã chưa từng khóc… Nhưng tại sao sự thật lại luôn tàn nhẫn như vậy? Tại sao luôn có những sự việc độc ác không ngừng hướng nó đâm tới?

Âm thanh của hy vọng thật xa vời, Nguyệt Diệp có lẽ rất nhanh cũng sẽ chết? Hắn đã từng đối xử quá đáng với mình, cho dù hiện tại chặt đứt ngón út, tất cả những vũ nhục cùng thống khổ trong quá khứ chỉ một câu tha thứ liền có thể bỏ qua?

“Ô…” Trên mặt ướt đẫm nước mắt, Lịch Ương cảm thấy rất đau, toàn thân đều đau nhức, đặc biệt là ngón út tay trái và con tim… Rất đau đớn!

.

“Nếu như Lịch Ương là con gái thì tốt rồi…”

Nguyệt Diệp kỳ thật rất xấu.

“Nếu như là con gái, anh nhất định sẽ yêu em…”

Lời hắn nói không đáng tin!

“Lịch Ương, anh yêu em ah…”

Nhưng mà hắn lại hôn cô gái khác…

.

“Ư a..aaa!” Ngực đột nhiên bị một trận mãnh liệt co rút đau đớn, Lịch Ương tựa như trực tiếp cảm giác được những đau đớn thống của Nguyệt Diệp giờ phút này!

.

“Chặt đứt ngón út, tôi sẽ tha thứ cho anh.”

Thuần túy chỉ là giọng điệu trả thù ác ý.

“Chặt đứt nó, em sẽ tha thứ cho anh…”

Nhưng Nguyệt Diệp lại thật sự làm như vậy!

.

Nguyệt Diệp!

Nguyệt Diệp!

Nguyệt Diệp!

.

Lịch Ương cảm thấy bốn phía đều là thân ảnh của Nguyệt Diệp.

“Không…”

Nó muốn chạy trốn, nhưng Nguyệt Diệp lại ở ngay trong đầu nó!

.

Lịch Ương!

Lịch Ương!

Lịch Ương!

.

“Nguyệt… Diệp…” Lịch Ương cảm thấy Nguyệt Diệp đang gọi nó, cho nên chưa nhận ra ảo giác trong đầu.

“Nguyệt Diệp! ! !” Nó bỗng nhiên thét lớn một tiếng, như muốn đem tất cả những sỉ nhục trong quá khứ tống đi! Nếu như nói, trước kia Nguyệt Diệp luôn dùng “chú ngữ” trói buộc nó, như vậy hiện tại nó cũng muốn dùng “chú ngữ” trói buộc Nguyệt Diệp! Khiến cho hắn trở thành của nó! Ai, cũng được đoạt không đi! ! !

.

Mở cửa ──

.

“Anh đang đợi em.” Nguyệt Thần dưới cơn mưa im lặng mỉm cười.

“Cho dù tôi không thương anh cũng không sao sao?” Mặt ẩm ướt, cười cay đắng.

“Không có sao.” Nguyệt Thần hướng nó vươn tay: “Anh cũng không hối hận.”

Tâm lạnh băng, không đành lòng lại tổn thương người đàn ông trước mắt này.

“Đồ ngốc.” Lịch Ương nói, lao vào lòng ngực ẩm ướt nhưng ấm áp của Nguyệt Thần…

.

Đến đây đi! Vào đêm đặc biệt này, các anh sẽ biết…

Tôi, chính là “Người” các anh chờ đợi…

Tiểu Vân: Chương này dài, bù cho chương trước =]]] Vậy là còn 1 chương nữa là hoàn nhé bà con *tung sịp* 

tui đi copy quyển 3 và beta lại đây TTvTT sạn 1 đống…

Advertisements
This entry was posted in 2+! - Ambrosia by Phiêu Lãng Thành. Bookmark the permalink.

About Phiêu Lãng Thành

I love Jarvis x Tony aka Cyberhusbands. --- Tony: "J.A.R.V.I.S., are you up?" Jarvis: "For you sir, Always." --- Jarvis: "As always sir, a great pleasure watching you work." --- Jarvis: "Sir, take a deep breath." --- Tony: "J.A.R.V.I.S., drop my needle" --- Tony: "J.A.R.V.I.S.? J.A.R.V.I.S.!? Don't leave me, buddy."

14 thoughts on “« 2+! » _ Chương 44

  1. Pingback: Mục lục 2+! – Ambrosia | Phiêu Lãng Thành

    • Dạo này vì vài chương máu chó cuối cùng mà mọi người lũ lượt kéo nhau đi thăm hỏi cái mục lục nhiều quá hà >v<
      Thật muốn chỉnh cái chữ HE thành BE loè mọi người chơi *bò lăn ra cười*

  2. Nàng thật vất vả quá a~~~ đăng xong rồi còn phải coppy lại rồi beta để share cho reader ~~~
    Hiếm có ai như nàng lắm đó 🙂
    Cám ơn nàng nhiều nhé :** *hun hun*
    Cơ mà Lịch Ương yêu anh Diệp nhiều hơn anh Thần thì phải 😕

    • =]]] tại ta thường hay đọc word hơn là đọc onl, nên mới làm word cho mấy bạn giống ta luôn. với thoáng 1 chút cho mấy bạn thương TTvTT đừng đi report và mang truyện của ta đi lung tung thôi. hờ hò.
      về chuyện yêu ai hơn, ta cũng nghĩ Lịch Ương yêu a Diệp hơn =]]] a Thần có phần ích kỷ cá nhân, không thể hiện rõ chính kiến bản thân, nên có vẻ như bé Ương ko nặng tình với anh lắm :v

      • Chuyện report với đem truyện của người khác đi lung tung là mấy loại chuyện ta kinh bỉ nhất =)))
        Ta nghĩ Lịch Ương yêu anh Diệp nhiều hơn cũng đúng, nhất là vụ chặt ngón tay =((((( đâu phải ai cũng làm được

Emotion: \("▔□▔)/ | ಠ_ಠ | ≧◡≦ | {◕ ◡ ◕} | ಥ_ಥ | ⊙▃⊙ | ⇎_⇎ |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s