Tiểu Đệ – Chương 1 + 2

Tiểu đệ
Edit: Tiểu Vân + Beta: Winnie Huynh

Chương 1 + 2

“Bị cáo Sử Kiến Nghiệp, thành lập tội danh lừa dối, dựa vào thái độ nhận tội thành khẩn, căn cứ vào điều luật hình sự, phán xử tù thời hạn ba năm.”

Sử Kiến Nghiệp đến giờ phút này vẫn không hiểu được, mình tại sao lại ra nông nổi này, tốt nghiệp đại học xong nghe theo lời đề nghị của bạn gái, cùng anh họ của bạn gái hợp tác mở công ty bán hàng. Người ta xuất tiền, cậu xuất trí tuệ. Người ta còn giúp cậu trong các mối quan hệ.

Tiền cả một năm thu vào thật sự coi như không tồi, năm nay vào thời điểm vị anh họ kia nói với cậu sẽ đi đàm phán với phía đối tác về phần đất bên ngoài cùng một số sinh ý làm ăn, y mới đi đã có người tìm tới cửa, nói vị anh họ kia thu của công ty bọn họ năm trăm vạn tiền hàng nhưng không có cung cấp hàng hóa, chuyện này cậu cũng không rõ ràng, gọi tới di động của vị anh họ kia để hỏi thì lại luôn tắt.

Sau ba tháng thì lệnh của toàn án truyền xuống, cậu là phạm nhân chỉ có thể kêu oan, công ty chỉ có hai phòng làm việc bồi thường cho người ta không đủ, tiền tích góp của bản thân cũng đều mang đi bồi thường, còn phán cậu thời hạn ba năm thi hành án.

Đã đến cửa nhà giam, cậu vẫn không thể tin được, bọn họ hợp tác đã hơn một năm, sao có thể đem mình tống vào đây.

“303, giường số 9.”

303 từ hôm nay trở đi chính là danh hiệu của Sử Kiến Nghiệp ở trong này.

Đi vào nhà giam, cửa giam đóng lại. Người đứng dựa tường ở bên trong hỏi.

“Làm sao vào đây?”

“Lừa đảo kinh tế.”

“Khá nha, trước kia cũng từng là ông chủ đi, có quà biếu không?”

Sử Kiến Nghiệp còn chưa hiểu được ý tứ gì, đã có người đi đến đem hành lý của cậu đoạt mất. Vật dụng đơn giản hằng ngày đều là mua trong ngục giam, nhìn chẳng mới mẻ gì, lục làm chi.

“Không có thuốc lá?”

“Tôi không hút thuốc.”

Người đó lấy từ trong túi của cậu một tấm ảnh.

“Đây là ai?”

“Bạn gái tôi.”

Người đứng dựa tường nói.

“Đem mấy thứ đó trả lại cho hắn.”

“Còn ảnh chụp của tôi?”

“Này coi như là quà biếu của mày, tiểu tử mày nhớ cho kỹ, ở nhà giam này tao là đại ca.”

Sử Kiến Nghiệp lúng túng. Cũng không dám đi đòi lại ảnh chụp.

Giờ cơm giữa trưa, Sử Kiến Nghiệp ở căn tin đến cạnh cửa sổ sắp xếp tốt, đột nhiên bị người ta lôi cổ áo kéo ra phía sau.

“Đại ca đến đây, tránh ra điểm nhi.”

Sử Kiến Nghiệp hướng bên cạnh dựa vào, chỉ thấy năm tên nam nhân bước nhanh tới, toàn bộ phạm nhân xung quanh nhìn thấy bọn họ đều cúi đầu khom lưng thật thấp vừa thấy chính là không dễ chọc.

Trong năm người có hai người đi mua đồ ăn, ba người khác thì ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ độc chiếm cái bàn dành cho mười người.

Mua đồ ăn xong, Sử Kiến Nghiệp hỏi số 809 về bọn đại ca trong nhà giam.

“Những người đó là ai a?”

809 lấy thịt từ tô của cậu, đem thức ăn chay của mình đưa cho cậu.

“Đại ca nhà giam này đấy, không muốn chịu khổ liền cách hắn xa một chút.”

“Đồ ăn của tôi.”

“Làm quà biếu, có gì không?”

“Không không có gì.”

Sử Kiến Nghiệp muốn tìm chỗ ngồi, ai dè, cái bàn dành cho mười người ngồi ở cạnh cửa sổ lại bị năm người kia độc chiếm mất, đành phải đứng ăn. Sử Kiến Nghiệp không hiểu, vì cái gì chỗ trống còn rất nhiều lại không ai ngồi.

Cậu đến gần một người cũng không có chỗ ngồi giống mình.

“Bên kia còn có chỗ trống sao không qua đó ngồi?”

“Mày mới tới? Muốn chết mày liền sang đó ngồi a.”

Sử Kiến Nghiệp càng thêm khẳng định năm người kia không dễ chọc.

Sử Kiến Nghiệp dùng chiếc đũa chọt tới chọt lui trong cà mên, mãi vẫn không ăn, nhìn thức ăn chay không có hứng thú.

Sử Kiến Nghiệp vừa hâm mộ vừa ủy khuất nhìn năm người cạnh cửa sổ. Nhìn người ta xem, chỗ nào cũng có đặc quyền.

Sử Kiến Nghiệp nhìn người bên bàn kia, người bên đó cũng nhìn lại cậu.

Cư Ứng Phong hướng thủ hạ nhướng mắt.

“Đại ca làm sao vậy?”

“Đó là người mới à.”

“Phạm tội lừa đảo kinh tế, chung phòng giam với số 809.”

“Mày có thấy câu ta giống như……?”

“Giống người quen sao?”

“Giống con thỏ.”

Cư Ứng Phong như phát hiện ra món đồ chơi mới.

“Có chút giống, đặc biệt là ánh mắt kia.”

Con thỏ, trong nhà Cư Ứng Phong có nuôi một con chó đốm, hồi bé ốm yếu, ánh mắt hồng hồng, Cư Ứng Phong nói nó không giống một con chó mà giống con thỏ, vì thế liền đặt tên là con thỏ.

“Đem cậu xách lại đây chơi.”

Cư Ứng Phong nhẹ nhàng nói một câu quyết định vận mệnh của Sử Kiến Nghiệp.

—-

Tiểu Vân: chương 1 bên baidu nó xổ lun tuồng ko ngắt, nên ta phải tự tách ra nga, chương 2 bên raw ta thì lại là chương 1 của baidu =.=

This entry was posted in Tiểu Đệ by Phiêu Lãng Thành. Bookmark the permalink.

About Phiêu Lãng Thành

I love Jarvis x Tony aka Cyberhusbands. --- Tony: "J.A.R.V.I.S., are you up?" Jarvis: "For you sir, Always." --- Jarvis: "As always sir, a great pleasure watching you work." --- Jarvis: "Sir, take a deep breath." --- Tony: "J.A.R.V.I.S., drop my needle" --- Tony: "J.A.R.V.I.S.? J.A.R.V.I.S.!? Don't leave me, buddy."

7 thoughts on “Tiểu Đệ – Chương 1 + 2

  1. Pingback: Mục lục Tiểu Đệ – Đông Trùng | Phiêu Lãng Thành

  2. Lần đầu ghé nhà nàng ê hê hê hê *cười râm* ta sẽ rếp 5* nhiều thiệt nhiều nga *xoa xoa tay*
    Btw, 😂😂😂😂 đầu óc như kia mà cũng dõng dạc bảo là góp trí tuệ cơ đấy, cho mụ mụ xin con eyy, ngây ngốc như kia bị ngta mang đi bán còn đếm tiền hộ mà đua đòi làm kinh tế chi, cứ manh thế rồi leo lên bàn ngồi chờ anh công tới ăn thịt đeeeeee đầu năm nay đang mốt kiểu chống cự ko đc thì cứ nằm ềnh ra đấy cho đỡ tốn sức

Emotion: \("▔□▔)/ | ಠ_ಠ | ≧◡≦ | {◕ ◡ ◕} | ಥ_ಥ | ⊙▃⊙ | ⇎_⇎ |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s